phòng khách kí túc xá cortis về đêm yên đến lạ. đèn trần bật sáng, ánh sáng trắng phủ lên mọi thứ một lớp mệt mỏi. tiếng điều hòa chạy đều đều, hòa cùng tiếng gõ phím lạch cạch từ chiếc laptop đặt trên bàn thấp. ngoài ban công, thành phố vẫn còn thức, nhưng trong căn hộ này, ai cũng đã cạn sức.
keonho ngồi trước laptop, lưng hơi cong, vai gầy hơn bình thường. mắt anh đỏ vì thiếu ngủ, nhưng vẫn chăm chăm nhìn vào timeline beat kéo dài bất tận. từng đoạn được chỉnh lại, tua đi tua lại, như thể chỉ cần sửa thêm chút nữa là mọi thứ sẽ ổn.
trên bàn, hộp cơm đặt cạnh laptop vẫn còn nguyên. nắp chưa mở, seonghyeon đứng gần đó, nhìn hộp cơm trước rồi nhìn keonho sau. cậu đứng như vậy một lúc rất lâu, cho đến khi không chịu nổi nữa.
" cậu ăn đi. " seonghyeon nói, giọng không lớn nhưng khàn. " để nguội rồi. "
keonho không quay lại. " tớ làm xong đoạn này đã. "
" đoạn này kéo từ tối qua tới giờ "seonghyeon đáp.
" để tớ hâm lại cho cậu. "
keonho quay mặt đi. " tớ không cần. "
câu nói đó rơi xuống rất nhẹ, nhưng đau.
james đứng dậy. " keonho, nói chuyện cho đàng hoàng. "
keonho thở ra một hơi ngắn. " nhưng em đang dở thật. "
juhoon đứng khoanh tay. " keonho, em thức mấy đêm rồi? "
keonho quay đầu lại, giật mình một chút. " em ổn mà anh. "
martin tựa tường, giọng trầm. " ổn kiểu gì mà mắt mày đỏ vậy? "
keonho cúi xuống, tránh ánh nhìn. " em chỉ ... muốn làm cho tốt hơn. "
james đặt cốc nước xuống bàn. " tốt hơn thì cũng phải ăn. "
seonghyeon bước tới, kéo cái hộp cơm lại sát tay keonho. " cậu ăn ít thôi cũng được. "
keonho nhìn hộp cơm, rồi nhìn màn hình. điện thoại bên cạnh sáng nhẹ. cậu liếc qua, không mở, nhưng ánh sáng hiện lên đủ để seonghyeon thấy mấy dòng chữ quen thuộc.
seonghyeon hạ giọng. " cậu lại coi nữa hả? "
" tớ chỉ đọc thôi. "
" đọc làm gì mãi thế? " seonghyeon hỏi. " cậu đọc từ chiều tới giờ rồi. "
keonho cắn môi. " tớ chỉ đang nghe ý kiến của mọi người thôi. "
martin đứng thẳng dậy. " fan góp ý không có nghĩa là mày phải tự hành xác. "
keonho quay sang. " em biết. em trân trọng mà. "
" vậy sao mày làm mình ra nông nỗi này? " juhoon hỏi.
keonho im lặng vài giây, rồi nói chậm lại. " vì em không muốn phụ lòng ai. "
