Cửa hiệu quần áo nằm một góc Sài Thành giữa cái gió mùa thu và cái nắng cuối hè, tiếng ve kêu lanh lảnh bên những bụi rậm ngoài sân, tiếng chim hót ríu rít trên cành cây cao cao phía xa khiến những ngày cuối tháng năm trông nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Ngô Nguyên Bình vận bộ áo dài truyền thống màu xanh thẫm với hoạ tiết bắt mắt lên người và chắc chắn rằng trên khắp con phố này sẽ không có một cái thứ hai vì đây chính là bản độc quyền do chính tay anh tạo ra. Xuất thân từ một tiệm buôn nhỏ lẻ ở một vùng quê xa, từ nhỏ anh đã được tiếp xúc nhiều với văn hóa giao thương nên đã tự đúc kết lại được rất nhiều thứ, tuy cách Sài Gòn hơn cả trăm cây số nhưng Nguyên Bình tính ra cũng đã được tiếp xúc hơn cả trăm kiểu người khác nhau, có lẽ vì thế mà cửa tiệm của anh không đơn thuần là trưng bày thời trang truyền thống mà còn là nơi giao thoa của nhiều bản sắc các quốc gia khác nhau.
/ Và em biết anh sẽ quên hết
Những bài tình ca
Viết riêng tặng em. /
Bản nhạc tình văng vẳng vang lên trong không gian trống, Nguyên Bình ngồi tựa lưng lên chiếc ghế gỗ, gió từ cây quạt trần thổi đều đều rồi chạm lên tóc anh, nhẹ nhàng, đung đưa theo nhịp nhạc khi anh lắc đầu nhịp theo. Mắt anh nhắm nghiền, khuôn miệng cười khẽ với đôi má đo đỏ, khoảng lặng giữa trưa thế này chính xác là thời điểm nghỉ ngơi tuyệt vời nhất trong giấc trưa.
Cuộn băng cát sét chạy đến cuối, chỉ còn tiếng rè rè vang lên khe khẽ rồi tắt hẳn, Nguyên Bình đã chìm vào giấc ngủ nông, mặt anh hướng ra phía cửa và chỉ chừa lại hàng mi động đậy theo tiếng bước chân của chú mèo hoang hay ghé thăm. Khi đang chuẩn bị cho một chuyến dã ngoại đầy thơ mộng trong mơ thì tiếng cửa gỗ kẽo kẹt phát ra đi kèm với tiếng chuông gió lại khều anh tỉnh giấc. Nguyên Bình chợt tỉnh dậy giữa trưa, cái đầu muốn vngs cả lên khiến anh phải dụi đi dụi lại cặp ngọc ngà trên gương mặt trắng nõn khiến chúng vương lại một tầng hơi nước ở đuôi mắt. Trong cơn mơ màng, anh thấy được một cây vest trắng tinh khôi đang chậm rãi tiến về phía mình. Như sợ bản thân mình nhìn nhầm, Nguyên Bình tự cấu tay mình một phát cho tỉnh rồi lại dụi mắt thêm một lần nữa, sau đó thì kết thúc bằng cú ngáp dài rồi mới an tâm bước đến phía cửa. Toàn bộ những hành động của anh đều được thu lại trong đôi mắt sâu thăm thẳm của người nọ, hắn nhếch lên một nụ cười kỳ lạ rồi đưa tay chỉnh lại cặp kính vắt trên sống mũi mình.
"Hello...bôn-chua..?"
Nguyên Bình đắn đo mở lời, đứng trước mặt đối phương thành thật chào hỏi một cách nghiêm túc. Trước mặt anh đây là chàng trai trẻ tuổi đôi mươi, với kinh nghiệm nhìn người thì anh chắc chắn rằng cậu ta không đến ba chục nhưng với cái cách ăn mặc này, cái kiểu vuốt tóc này và điệu bộ kia thì nói ba mươi mấy còn tin nếu chỉ nhìn sơ qua.
"Tôi không phải người nước ngoài đâu. Nghe danh cửa hiệu Ngô gia này đã lâu nay mới có dịp ghé."
Hắn đảo mắt một vòng trong tiệm, những bộ quần áo được treo ngay ngắn trên trong tủ gỗ cửa kính màu nào ra màu đó chính là điểm nổi bật nhất, tiếp đến là mấy bộ được trưng bày thì đa dạng mẫu mã từ kẻ caro trơn đến đơn sắc, cuối cùng thì dừng lại trên người chủ tiệm với bộ áo dài truyền thống đơn giản với những chi tiết tinh xảo hút mắt người nhìn.
YOU ARE READING
sonbinh | Một Thoáng
FanfictionLấy bối cảnh thời thập niên 90, một cuộc gặp gỡ tưởng chừng như vô nghĩa nhưng sẽ lại là bước ngoặt riêng của mỗi người. !! Vui lòng không đem truyện của mình đi đâu, nhất là tới tai chính quyền !!
