" Choi Hyeon-joon, chiều đi xem trận bóng rổ của trường không?" - Han Wangho đi đến ngồi cạnh rồi vỗ vai cậu
" Chịu! không biết chiều nay em có tiết không đây nè. Mà nếu không thì em cũng sẽ phải ở nhà làm đồ án các kiểu. Một đống bài dồn vào người" - Choi Hyeon-joon bắt chéo hai tay ra sau, cả người tiều tuỵ dựa thẳng vào ghế, cả khuôn mặt hiện rõ hai chữ ' mệt mỏi'
" Sao? Deadline dí ad! Chúc mừng em zai nha, em zai chịu đau quá dữ"
" ý là không thương em thì thôi đi, còn trêu nữa chứ!" - anh liếc xéo người anh mình rồi chẹp miệng tay xoay bút
" khổ, năm nhất thì thế thôi. Mày lên năm 2 rồi mày sẽ hiểu, dealine dí nhiều hơn nữa đến nỗi không có cả thời gian để đi ỉa kia kìa!" - Han Wangho nói thật đấy. Năm nhất như Hyeon-joon đây thì hiểu như thế nào về những ngày tháng cực khổ như dân năm 2 của Wangho. Nó cứ phải gọi là tởn đến già. Sáng tuỳ tiết tuỳ thời gian đến lớp, chiều thì phải tham gia các hoạt động của trường đề ra, nhiều còn hơn cả lá cây rụng, đến tối lại cắm mặt mà cày deadline rồi bài tập các kiểu để kịp thời hạn nộp bài. Có những đêm còn phải thức trắng, nước mắt ngắn nước mắt dài thầm oán trách số phận biết thế đã không lên Đại Học thà cưới vợ rồi về quê nuôi cá và trồng thêm rau. Nhưng lên thì cũng đã lên rồi, mệt thì mệt thật đấy nhưng dạo gần đây chỉ là...
" anh cũng năm 2 mà sao thấy anh tí tởn, nũng nịu thế. Thấy toàn ăn với xách cái nách chạy đi chơi không"
" có người yêu để làm gì ạ?"
" tch..." -cậu chẹp miệng đầy khinh bỉ rồi nói tiếp " không có cái tên Lee Sanghoek đấy thì anh làm được gì cho đời!"
" mày khỏi khinh, người như tao đang còn được nam thần bóng rổ như nó tán. Mày thì sao, ế xơ ế xỏng thấy ngta có tình yêu rồi nên ganh tỵ mới nói thế" - nhắc đến Lee Sanghoek, thế giới xung quanh trong mắt Wangho bắt đầu biến thành màu hồng, tràn đầy hạnh phúc.
" trông trông trông...giống con ngựa không! thật sự là con ku làm mù con mắt rồi"
" ảnh không lừa dối tao, mày không tin vào tình yêu thì cũng đừng nên làm cháy nhà người khác chứ mày"
" ai biết gì đâu chứ"
" chiều 2:30 tại khuôn viên trường. Không đến tao cạch mặt mày" - nói rồi, anh bỏ đi để lại một Hyeonjoon ngơ ngác ngỡ ngàng bật ngửa
Choi Hyeon-joon bất lực thở dài. Bài tập, dealine thì một đống mà còn gặp con ngựa Han Wangho bắt đi xem bóng nữa. Thật sự là không chừa một con đường sống cho anh sao? Choi Thỏ cũng thừa biết. Nghe đồn chiều nay sẽ có trận bóng rổ giữa đội GenT1 và MSA , mà cái tên LEE SANGHEOK-gấu của con ngựa Wangho đó là thành viên của đội GenT1 cũng thi đấu nên chắc muốn đi xem và cổ vũ người yêu mình. Khổ nỗi ngựa nó sợ đi một mình ngại nên kéo theo anh đi cùng, có gì hú hét sung quá ngta nhìn thì cũng không phải một mình ngựa Wangho nhục.
Choi Hyeon-joon chẳng hiểu nổi nữa, bóng banh có gì hay ho mà ai cũng đi xem thế. Ừ thì cứ cho là nó hay đi, với mấy cầu thủ bóng rổ đẹp trai và...còn gì khác nữa không chứ anh chẳng thấy có gì hay ho hết. Choi Thỏ thấy bóng rổ bóng riếc gì cho mệt người, thứ nhất là tiêu hao thể lực thứ hai là nước nôi đầm đìa. Chưa kể đến chuyện nhiều người đi chơi bóng rổ còn không thèm cạo lông nách nữa, đánh xong ở phần dưới đó giống như kiểu rừng rậm amazon vừa đựa tắm bởi cơn mưa nước mắm vậy. Nó khắm và nó khai chứ. Choi Hyeon-joon ghét nhất là đổ mồ hôi vì thế cứ thấy thể thao là anh không chịu được. Chỉ muốn né nó đi thật xa
BẠN ĐANG ĐỌC
( Choran) The Only
FanfictionChoi Hyeonjoon chỉ hứng thú với game, không hứng thú với Jihoon, còn ghét nữa là đằng khác. Nhưng.....dù có ghét Jihoon, cũng đừng vì thế mà Jihoon bỏ con thỏ Choi này đi
