Dưới cái nắng gay gắt như đổ lửa, hai bóng người một cao một thấp chậm rãi bước từng bước trên con đường vắng vẻ ở ngoại ô. Nam nhân cao lớn mang gương mặt lầm lì, một thân hắc y đang khoanh tay ôm kiếm, bên cạnh là nam tử thấp hơn nửa cái đầu, tay cầm ngọn cỏ lau không ngừng vung vẩy.
Hàn Vương Hạo lấy tay quạt quạt, miệng nhỏ chu ra:
"Nóng quá đi mất, huynh có nhầm không vậy? Chỗ khỉ ho cò gáy này lấy đâu ra người cho ta trái tim?"
Một cơn gió thổi qua, cuốn bụi bay mù mịt, nhưng thật kỳ lạ, dường như bụi bặm chẳng thể nào bám vào y phục trắng tinh của nam tử nọ.
Cẩn Tâm vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, song ánh mắt rất đỗi dịu dàng, bàn tay to lớn lau mồ hôi lấm tấm trên trán Hàn Vương Hạo.
"Không nhầm, đi thêm nửa ngày nữa là đến thành Trùng Dương, phủ Hầu gia trong thành có người chúng ta cần tìm."
Hàn Vương Hạo từ khi bắt đầu có ký ức chỉ quen biết một mình Cẩn Tâm. Theo lời hắn kể, chàng là thiếu chủ của Hồ tộc, vì một nam nhân mà nguyên thần tiêu tán, Hồ tộc dốc hết sức mới cứu được chàng, nhưng chàng lại mất đi toàn bộ trí nhớ cùng yêu lực. Thế nên mới có chuyện chàng phải cùng cận vệ của cha mình là Cẩn Tâm đến nhân gian tìm đủ chín trái tim chân thành để khôi phục trái tim Cửu Vĩ Hồ.
Lần đầu nghe Cẩn Tâm kể, Hàn Vương Hạo sợ đến tái mét mặt mày, chàng đã nghĩ đến cảnh phải dùng nhan sắc quyến rũ người phàm, sau đó moi tim, uống máu họ...
Thật may, công việc của Hàn Vương Hạo chỉ là giúp người phàm hoàn thành tâm nguyện, đổi lấy phần tình cảm quý giá nhất của họ.
Phải vậy chứ, tuy không còn trí nhớ, nhưng Hàn Vương Hạo biết mình là một yêu quái lương thiện, cộng thêm diện mạo xinh đẹp như lê hoa đái vũ, chắc hẳn một chiếc lá rơi cũng khiến chàng thương cảm, sao có thể làm ra loại hành vi táng tận lương tâm như thế kia được!
Hàn Vương Hạo mờ mịt đi theo Cẩn Tâm, nhiệm vụ đầu tiên chàng hoàn thành, là giúp một người mẹ khốn khổ. Năm đó mùa màng thất thu, quan lại thất đức bèn tăng sưu thuế, ra sức bóc lột nhân dân. Góa phụ họ Thẩm mất chồng dưới trận đòn roi của nha dịch, bảy năm vất vả một mình nuôi con, trong nhà không có lấy một đồ vật giá trị, đến cái bàn cái ghế cũng phải chặt ra làm củi bán. Điều an ủi duy nhất của bà là con gái Tiểu Chi lớn lên xinh đẹp nết na, mười sáu tuổi đã biết đi làm may cho xưởng dệt nhà chi huyện.
Nhưng lẽ đời vốn bạc, nữ tử nhà quyền quý xinh đẹp thì gót phượng đạp hoa, nữ tử bần nông, thân cô thế cô có chút nhan sắc lại chẳng khác nào mang họa sát thân.
Tiểu Chi bị tên chi huyện cầm thú bắt về làm thiếp, Thẩm nương khóc hết nước mắt, bất lực gọi con trước phủ chi huyện, chẳng những không lay động được hắn, còn bị gia nô cho một trận thừa sống thiếu chết.
Tiểu Chi uất hận nhắm mắt, dứt khoát đâm cây châm vào cổ, thà chết để bảo vệ danh tiết. Nhưng không có cảm giác đau đớn như dự liệu, trái lại, chỉ cảm thấy mềm mại. Tiểu Chi ngơ ngác mở mắt, thấy trên tay mình đang cầm một nhành hoa.
BẠN ĐANG ĐỌC
𝗘𝗰𝗵𝗼𝗲𝘀 𝗼𝗳 𝗧𝗶𝗺𝗲 | 02:00 | Đoạn tình
Fanfiction"𝐓𝐢𝐦𝐞 𝐬𝐥𝐞𝐞𝐩𝐬 𝐛𝐮𝐭 𝐥𝐨𝐯𝐞 𝐬𝐭𝐢𝐥𝐥 𝐞𝐜𝐡𝐨𝐞𝐬." Tiếng thương thứ ba: Đoạn tình ❝Hành trình tìm lại chính mình.❞ ⤷ Gửi lời cảm ơn đặc biệt đến artist meownuang vì đã họa nên chiếc bìa fic xinh đẹp này. © 07-08/09/2025 - Echoes of Ti...
