IMW Group những ngày cuối tháng tám như khoác lên một tấm áo mỏng của nắng, không gay gắt mà chỉ vàng dịu trải trên từng mặt kính tòa cao ốc. Văn phòng của bộ phận thiết kế nằm trên tầng thứ mười bốn của tòa nhà nhưng nằm sát gọn vào trong góc của dãy phòng đó, nơi hứng được ít ánh sáng tự nhiên nhất, người ta bảo đấy là thứ mà những designer luôn cần, đo là một chút tối tăm nơi không gian làm việc. Khác với hầu hết những người trong phòng, ai nấy đều muốn chọn chỗ xa cửa kính nhất có thể thì bàn làm việc của trưởng phòng Lee Heeseung lại ở sát cửa sổ nơi hứng được nhiều ánh sáng trong ngày nhất cũng là nơi anh thường đứng nhìn dòng xe phía dưới tấp nập như những sợi chỉ màu không ngừng chuyển động mỗi buổi tối tăng ca muộn.
Heeseung năm nay đang ở cái độ tuổi mà khi thấy bạn bè cũ nhắn tin thì mười phần là muốn mời cưới, hai chín tuổi. Khuôn mặt điển trai, đôi mắt dài lúc nào cũng hơi buồn buồn, nhân viên hay đồn rằng ánh mắt ấy có thể giết chết bất kỳ ý kiến ngớ ngẩn nào trong phòng họp chỉ bằng một cái liếc nhưng đồng thời, chính cái vẻ trầm lặng và có phần xa cách ấy cũng là thứ khiến Heeseung trở thành một thứ có vẻ bí ẩn hấp dẫn còn loài người thì thường hay tò mò những người trông như đang cất giữ quá nhiều chuyện trong lòng vì vậy nên xung quanh một đời sống của Lee Heeseung thì có một ngàn câu chuyện được thêu dệt lên từ miệng dời
Heeseung trong công việc vốn nổi tiếng là người rõ ràng, cẩn thận và tỉ mỉ với tất cả những gì anh đang làm. Chính bởi tính cách cầu toàn và tác phong làm việc nghiêm túc mà đôi lúc là khắt khe ấy nên Heeseung được mọi người trong công ty, nhất là những người hay làm việc chung với anh đặt cho một cái tên thân thiện là "ác ma giờ hành chính", lý do vì đâu có cái tên này kể ra thì vô vàn, nhưng chắc chắn ai đã làm việc với Heeseung rồi đều đã ít nhất một lần chứng kiến cảnh tượng ánh mắt dài hẹp đang nheo lại nhìn chằm chằm vào bản brief mơ hồ của team khác, khoé miệng hơi cong lên như cười mà cũng chẳng phải cười, rồi hỏi ngược lại "rốt cuộc là muốn thứ gì?".
Heeseung, nói một cách công bằng thì là một trưởng phòng gương mẫu mà bất cứ lãnh đạo cấp trên nào cũng muốn có trong đội ngũ của mình. Nhân viên trong phòng gần như chẳng bao giờ thấy anh đi làm muộn, càng không có chuyện tan làm sớm, có những giai đoạn cao điểm, khối lượng công việc đột ngột tăng lên đến mức tưởng chừng vô lý đối với bất kỳ con người bình thường nào, vậy mà Heeseung vẫn nhất quyết bám trụ ở văn phòng tới tận khuya, hoàn tất từng đầu việc, mà cũng chính vì thế, dẫu bị gán cho cái danh "ác ma" anh vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc mà bất cứ ai trong công ty, dù sợ hãi hay bực dọc, vẫn phải thừa nhận họ chẳng thể thiếu anh trong bất kỳ dự án quan trọng nào.
Trái ngược hoàn toàn với phong cách làm việc nghiêm túc trong môi trường công sở, thì đời sống trên mạng xã hội của Lee Heeseung lại khiến người ta không khỏi bất ngờ và tò mò hơn về con người anh. Lee Heeseung dưới góc nhìn của đồng nghiệp thì luôn là sáng làm việc tối đi bar, người luôn luôn mang lại cảm giác rằng anh là hoa đã có chủ. Nếu ở công ty, anh là "ác ma giờ hành chính" với ánh mắt sắc bén và những câu hỏi khiến cả phòng họp phải nín thở, thì trên Instagram, anh lại là một người hoàn toàn khác, có thể tả Heeseung ngoài giờ hành chính là một "hot instagram". Tài khoản cá nhân của Heeseung hiện có hơn 4.000 người theo dõi, so với các influencer chuyên nghiệp thì đấy chẳng phải là một con số quá đáng kể , nhưng lại đáng nể nếu biết rằng bài đăng của Heeseung trên IG chỉ có hai nội dung duy nhất, một là mặt anh và hai là artwork của anh, chẳng nhận booking quảng cáo cũng chẳng chạy quảng cáo bất cứ thứ gì. Người ta bảo những người theo dõi Heeseung đều là người yêu nghệ thuật và thích cái đẹp vì trùng hợp thay Heeseung có cả hai thứ đó.
YOU ARE READING
seven kisses
Fanfictionsunghoon nói rằng heeseung rất tằn tiện trong việc hôn môi em heeseung chẳng vội mà đáp "thì mình có là gì đâu em?" warning: ooc, không nên dùng não khi đọc...
