Chap 1

931 32 1
                                        

Khi Khunpol bước vào quán bar, một đám con gái ăn mặc táo bạo liền vây lấy anh, kéo anh vào sàn nhảy, y như Tôn Ngộ Không lạc vào động Bàn Tơ. Anh tránh còn không kịp, trong lòng chỉ thấy phiền. Thực ra anh hoàn toàn không muốn đến buổi tiệc hôm nay, nếu không phải bạn nói với anh rằng PP Krit cũng sẽ có mặt.

Anh lướt mắt tìm PP trong góc quán, chưa tốn bao nhiêu công sức đã thấy cậu đang ngồi ở một chiếc bàn VIP. Ở đâu có PP Krit, ở đó sẽ có một đám con trai con gái vây quanh tán tỉnh nịnh bợ. Đúng là một bầy ong bướm rập rình, Khunpol nghĩ bụng rồi tiến lại gần. Đám đông liền tự động dạt ra, chừa lại chỗ bên cạnh PP cho anh. Đây là một nhóm con nhà giàu có quyền lực, có thể học hành không ra gì nhưng cái khoản nhìn người mà sống thì ít ra cũng tu luyện được hai mươi năm.

Khunpol theo đuổi PP cũng đã một thời gian. Cha của Khunpol, tướng Mahachai, là sĩ quan cao cấp trong Ủy ban Quân sự Quốc phòng. Ở Thái Lan, cái quốc gia nơi quân đội còn lớn hơn cả chính phủ và quốc hội, Khunpol chẳng cần làm gì, chỉ cần ngoan ngoãn học hành thôi cũng đã đứng trên đỉnh kim tự tháp của trường quý tộc rồi.

PP thấy anh đến, chủ động nhìn lại rồi mỉm cười. Xuất thân của PP Krit trong ngôi trường này không phải loại hiển hách gì, đủ để cậu bước vào những buổi tiệc như thế này, nhưng không đủ để đưa cậu lên vị trí hiện tại. Việc cậu được mọi người vây quanh như sao giữa trời chủ yếu là nhờ vào nhan sắc của mình.

Nhan sắc – nghe có vẻ hơi kỳ khi dùng để miêu tả con trai, nhưng đặt vào PP Krit lại vô cùng chính xác. PP sở hữu vẻ ngoài trời ban, vừa đáng yêu vừa quyến rũ, lại ý thức rất rõ mình đẹp thế nào, chỉ cần nhõng nhẽo là không thiếu người xin chết vì cậu. Cậu nổi tiếng trên mạng từ thời cấp ba, chưa đến 20 tuổi đã ký hợp đồng với một công ty quản lý nghệ sĩ. Trong trường lan truyền tin đồn rằng một bài quảng cáo trên Instagram của PP có giá đến sáu con số.

PP thường xuyên vứt cái túi Hermès da cá sấu trị giá bằng một chiếc ô tô như vứt ly cà phê uống dở. Mọi người gọi cậu là "công chúa", mà cậu cũng cười nhận luôn. Dù cậu hay cười nhưng đáy mắt lúc nào cũng lạnh nhạt. Trong trường, người được PP Krit để mắt tới đếm trên đầu ngón tay. Và Khunpol là một trong số đó, cô gái sinh nhật hôm nay cũng tính là một, nhưng đếm đi đếm lại vẫn không vượt quá mười ngón.

Khunpol nói với PP vài chuyện xảy ra ở trường, PP uống mấy ngụm rượu rồi bảo ngày mai có lịch quay, nên hôm nay sẽ về sớm. Khunpol gật đầu đồng ý, đề nghị đưa cậu về. PP ngẩng cằm ra hiệu về phía cô gái đang chờ cắt bánh sinh nhật:

"Người ta vẫn đang chờ cậu cắt bánh đấy."

"Thế cậu không qua đó à?"

"Tôi nói với họ từ trước là hôm nay sẽ về sớm rồi."

"Vậy để tôi đưa cậu về."

"Không cần đâu, tôi tự lái xe đến."

"Cậu uống rượu rồi, làm sao lái?"

"Một hai ly, không sao đâu."

"Không được."

Khunpol là kiểu học sinh ngoan đúng chuẩn, không muốn PP lái xe sau khi uống rượu nên quay sang hỏi vệ sĩ kiêm tài xế bên cạnh: "Phi, anh giúp em đưa PP về được không? Nhà cậu ấy khá xa, em không yên tâm. Em không uống rượu hôm nay, có thể tự lái xe về."

BKPP | Huyết Quan ÂmStories to obsess over. Discover now