Lửa lại cháy, không phải bên ngoài, mà là trên Thread, cái mạng xã hội mà một năm trước Anh Khoa chẳng biết là gì, giờ lại là trang Khoa hay vào nhất để xem fan mình đang nghĩ gì, thích gì, yêu thương mình ra sao.
Từ hồi tham gia Anh trai vượt ngàn chông gai, Khoa như phượng hoàng lửa hồi sinh từ đống tro tàn của một khoảng thời gian dài lận đận trong sự nghiệp. Em được mọi người biết đến nhiều hơn, họ đến vì dung mạo hoặc sự hài hước, ở lại vì tài năng và sự tử tế. Khoa trân trọng từng giây từng phút được cháy trên sân khấu, và biết ơn những bạn fan đã yêu thương mình, mãi cả sau khi show đã kết thúc.
Bởi vậy dù có bận tối mặt cho việc chuẩn bị album mới, cho show Tân Binh Toàn Năng, cho một phiên bản Kay Trần hoàn thiện hơn, Khoa vẫn luôn dành thời gian để lướt Thread, em muốn lưu lại mấy cái post mấy bà Bông bỏ công làm cho em, vì sau này tìm lại khó lắm.
Vậy mà không thấy yêu thương đâu, chỉ toàn thấy lửa phừn phựt, và đối tượng bị đốt không ai khác, bản thân em và người em rất quý mến, Subin hoàng hôn, Sibun, Subin hoàng điệu, anh Bin.
Từ hồi tham gia chương trình, Khoa đã mến mộ Sơn nhiều hơn các anh khác một chút. Khoa thân với nhiều anh tài khác chứ, như Neko này, anh Binz này, Khánh này. Nhưng khi ở cạnh Sơn, em bị thu hút. Chắc là vì cách anh dịu dàng với em bất kể lúc nào.
Ngay từ phòng Hội ngộ, Sơn đã chủ động bắt chuyện với em, xoá đi khoảng cách giữa cả hai dù một thời gian dài không liên lạc. Khoa lo lắng chứ, vì lâu rồi em không có hoạt động gì nổi trội, còn Sơn lại là một ngôi sao lớn, cảm giác tự ti là không thể tránh khỏi. Sự ấm áp của Sơn, cách anh ủng hộ em những lúc làm việc cùng, vừa chỉ dẫn vừa để em tự do thể hiện khả năng của mình chứ không hề áp đảo, những việc nhỏ như vậy thôi nhưng Khoa cảm kích lắm. Em nghĩ mình và Sơn có gì đó đồng điệu, ít nhất là tình yêu thuần tí dành cho âm nhạc. Mỗi khi thức khuya làm album, Khoa hay nhớ đến dáng vẻ của anh khi chăm chú làm nhạc, luôn chỉn chu trong từng khâu để cho ra sản phẩm chất lượng, em lại có thêm động lực để trở nên tốt hơn.
Nhưng bên cạnh sự ngưỡng mộ đó, có những cảm xúc cho anh mà em khó nói thành lời. Khoa thích được làm việc với anh, thích cả việc ở chung một chỗ với anh, vì anh sẽ luôn cười khi em bày trò, sẽ hùa theo em dù nó vô tri cỡ nào. Và Khoa thề là anh cứ bám lấy em.
Subin là một con khỉ thích đu cây, em muốn gào lên như vậy đó, ai tin thì tin.
Khoa bị ngượng skinship, nhưng Sơn cứ nhầm em mà quàng vai bá cổ, sơ hở là đụng chạm. Mấy lúc như vậy, Khoa lại thấy tim mình biểu tình. Khoa là chiến thần thả thính cơ mà, một tiếng vợ Khánh, hai tiếng vợ Phúc, nhưng bị Sơn ôm thì người cứng ngắt, mặt đơ ra không tí biểu cảm. Rồi lúc anh không chú ý tới em, Khoa thấy dỗi một tí. Sao lại ôm em rồi gọi anh Thiên là cô dâu hào môn, dịu dàng với em rồi lại tặng quà cho anh Sáu.
Khoa chưa bao giờ che giấu tình cảm của mình với anh, thậm chí tự nhận mình sim lỏ Sơn. Nhưng cái tình cảm hơn mức bạn bè kia, anh có nhận ra không, không quan trọng, miễn là em còn được làm việc với anh, được shoutout cho anh thay vì im lặng như trước kia, như vậy em đã vui rồi.
