từ khi anh khoa trúng tiếng sét ái tình,cậu lúc nào cũng kể lể với bạn bè về anh "cờ rớt" khiến cho bạn bè cậu mệt mỏi
nạn nhân đầu tiên: sơn thạch
"ảnh đẹp trai quãi luôn thạch ơi"
"sao nhắc ổng hoài zạ??"
hôm nay vẫn như vậy,đương nhiên cũng sẽ có nạn nhân tiếp theo: tăng phúc
"PHÚC ƠI ẢNH-"
anh khoa chưa kịp nói gì thì miệng đã bị chặn bởi tay ai đó
"im hộ bố cái,ngày nào cũng khen ổng đẹp trai,tinh tế,tốt bụng cả"
"thì đó là sự thật mà.."
anh khoa ngượng ngùng,hết nhìn chỗ này lại nhìn đi chỗ khác
"ê mà này,sao không theo đuổi hay tỏ tình như mấy phim học đường đi?"
sơn thạch từ đâu ló vào,chắc là mới lại ngủ nướng dậy
"mém đi trễ nữa hả?"
anh khoa vừa cười vừa nói chuyện anh mém đi học trễ
"kệ tao"
cũng đồng thời lúc đó huỳnh sơn bước vô lớp,ánh mắt của cậu cũng nhìn theo chằm chằm và cũng không để tâm tới mọi người
"alo khoa"
sơn thạch đang đứng kế bên cậu,cố gắng vỗ tay cho cậu tỉnh dậy
"làm gì đấy,giờ mới chịu tỉnh"
"huỳnh sơn vô lớp chứ sao"
anh khoa bị tăng phúc nói trúng tim đen,hai tai của cậu đỏ lên
"nói đúng ghê chưa,hai tai đỏ hết cả lên"
"im đi tăng phúc"
..
ra chơi,anh khoa và đám bạn của cậu là tăng phúc và sơn thạch xuống căn tin để mua nước
"2 bây đứng đây đợi tao mua nước,tí tao quay lại ngay"
cậu bước tới chỗ máy bán nước,cậu muốn uống cà phê,nhưng khi chai nước đã rớt xuống,một bàn tay nhanh hơn đã lấy trước
"em bé thì không nên uống cà phê đâu"
anh khoa còn đang định mắng người kia,chợt nhận ra cái giọng quen thuộc ấy
"sao huỳnh sơn lấy của tui?trả lon cà phê cho tui đi"
"tớ nói rồi mà,em bé không nên uống cà phê"
huỳnh sơn cầm tay cậu,để lên tay cậu một chai nước vị dâu rồi chạy đi mất
"huỳnh sơn!!"
