[FANFIC]: Thiển Chi Giác (Cung Thượng Giác × Thượng Quan Thiển).
Note: Nhân vật trong phim Vân Chi Vũ của đạo diễn Quách Kính Minh. Tất cả tình tiết trong fic đều dựa theo trí tưởng tượng của tác giả.
[----]
Chương 1: Bốn năm sau.
Sau khi rời khỏi Cung môn, Thượng Quan Thiển không về Vô Phong. Nàng dùng ngân lượng mua một t.h.i thể nữ tử, sau đó hủy đi dung mạo ban đầu của nàng ta, rồi đem nó đặt ở hạ lưu con sông lớn. Hơn nữa, còn đặc biệt giả mạo kiếm pháp của Cung môn để lừa Điểm Trúc và Vô Phong rằng nàng đã bị Cung môn thủ tiêu mà vong mạng.
Tất nhiên, Điểm Trúc vốn dĩ không dễ lừa như thế. Ấy nhưng tình thế hiện tại, Vô Phong mất tứ Quỷ, thiệt hại sát thủ tinh nhuệ, căn cốt lung lay. Bà ta sớm đã giận dữ xung thiên, tâm trí không còn minh mẫn, nhân lúc này dùng kế ve sầu thoát xác, bảy tám phần sẽ không bị chú ý đến.
Quả nhiên, giống với suy nghĩ của Thượng Quan Thiển, Điểm Trúc bận rộn trấn giữ Vô Phong, không quá lưu tâm đến cái c.hết có phần "kì lạ" của nàng.
Tốn công tốn sức một đường, nội tâm luôn trong tình trạng nơm nớp lo sợ của Thượng Quan Thiển cũng có thể buông xuống. Nàng xuôi về phía Tây, đến một trấn nhỏ tên là Hoài Dương. Ở đây nàng có một căn nhà, là khi nàng còn mượn thân phận Đại tiểu thư thành Đại Phú nhờ một người quản sự mua giúp, cốt là để làm chốn dung thân về sau.
Nàng yêu bản thân mình nhất, tất nhiên sẽ tìm trăm phương ngàn kế giết Điểm Trúc, diệt Vô Phong mà bản thân không tổn hại gì. Dù sao "ngư ông đắc lợi" trước nay đều là chiêu nàng sử dụng nhuần nhuyễn nhất.
Nàng tính toán sau khi báo thù xong, sẽ về nơi này ẩn cư sống qua ngày. Nhưng thù còn chưa báo, nàng đã đến đây sinh sống rồi.
Trấn Hoài Dương không nổi tiếng, hơn nữa dân cư ít ỏi, Thượng Quan Thiển vô tình biết đến nơi đây lúc đi ngang qua trong khi làm nhiệm vụ trước đây. Trấn này rất tốt, người dân nồng nhiệt, sau có núi, trước có sông, không khí trong lành, rất thích hợp để dưỡng thai.
Phải, nàng thật sự mang thai. Mang thai con của Cung Thượng Giác.
Đứa bé này là đường sống nàng trù tính cho mình, đồng thời cũng là người thân duy nhất của nàng.
Thượng Quan Thiển từ nhỏ đã mất nhà, cả tộc diệt vong, nàng không có gì cả. Không có tình thân, không có gia thế, càng không có người nàng yêu.
Nàng tựa như một tấm lụa chơi vơi nơi trần thế, thuộc về đất trời, phải dựa vào chính mình để sinh tồn. Nhưng có lẽ ông trời cũng không bạc đãi nàng, đưa một sinh linh bé nhỏ đến bầu bạn với nàng.
Trong cơ thể nàng còn có độc ruồi Bán Nguyệt, vì việc này mà khiến cả quá trình mang thai nàng đều lo lắng bất an, tâm tình rất tệ nên cơ thể cũng suy nhược, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi mà mấy lần động thai khí. Nhưng đứa trẻ rất kiên cường, ở trong bụng nàng lớn lên từng ngày.
Cũng may, mấy phụ nhân hàng xóm rất tốt bụng, chăm sóc cho nàng. Còn tìm đại phu trong chấn xem bệnh cho nàng.
Vị đại phu kia cũng là một nhân vật không tầm thường, ông ta khi còn trẻ đã là một độc sư vang danh thiên hạ, không ai không biết. Về sau không biết vì lí do gì mà mai danh ẩn tích, lưu lạc tới chốn này. Có lẽ ông nhìn ra nỗi lo của nàng, thương cho sinh linh chưa chào đời đã chịu đủ dày vò mà nói cho nàng:
