1.

1.1K 80 2
                                        


Giờ mới là hai giờ sáng, trời còn chưa rạng. Những giọt mưa thi nhau lẩn trốn vào màn sương đêm. Tàu đã cập bến cảng. Mưa vẫn không ngớt, sương đêm cũng chẳng tan, cái cảnh đêm lại thêm mờ ảo. Chẳng biết là vì lẽ gì, đã hơn mười phút rồi mà con tàu mới cập bến cảng vẫn lặng thinh như thể đang chờ đợi một điều gì đó.

Hơn hai giờ sáng, đoàn quân của Irene khẽ giấu tiếng bước chân vào trong tiếng mưa đêm. Hơn mươi mười con người lẳng lặng lách qua những vũng nước, len qua các hạt mưa. Mưa ngày một nặng hạt, nhưng đoàn người vẫn bước tiếp cho đến khi đứng trước con tàu. "Eleven nine" nhảy xuống từ mũi tàu, trên tay ôm theo thêm một ai đó.

-Bộp

Con người trên tay Aiden bị thả xuống một cách lạnh lùng, nằm bất động trên mặt đất. Chưa chết nhưng chắc cũng chẳng lành lặn. Hai người đi đằng sau Aiden đỡ người đó lên vai. Rồi mươi mười con người lại cùng nhau trở về trong bóng tối.

Không biết là đêm hay ngày, Dịch lờ mờ tỉnh dậy bởi tiếng ồn xung quanh. Dịch còn hơi ngái ngủ và muốn nằm xuống chợp mặt thêm chút nữa nhưng bị con buốt xộc thẳng lên não làm cho tỉnh ngủ hẳn. Dịch lười biếng nhấc mí mắt lên quan sát xung quanh và rồi bỗng ngồi bậy dậy. Đây không phải là Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, mà giờ thì Dịch nằm trong một căn phòng không được tính là lớn nhưng vì chẳng có đồ đạc gì nên nhìn khá trống trải. Rồi Dịch nhìn lại mình, hai ba vết cắt sâu bên chân trái và chân phải thì có một vết bầm tím, nhìn thoáng qua thì có vẻ là gãy mất rồi.

Dịch nặng nề xoay người xuống giường, may là vẫn còn đi được. Cửa phòng mở, một người con trai chậm chạp bước vào, trên tay là hai chiếc cốc sứ. Dịch lạnh mặt ngước lên nhìn người nọ, người nọ chỉ đưa lại cho Dịch một ý cười.

Dịch nheo mắt, dường như là lảng tránh. Biết ý, Aiden thu lại ý cười. Aiden đặt hai chiếc cốc sứ còn vương hơi ấm lên chiếc tủ đầu giường, đoạn ngồi xuống chiếc đệm mềm mại một cách vô cùng tự nhiên rồi mở lời trước để đánh tan bầu không khí im lặng.

"Let's live together in harmony here!"
(Cùng nhau chung sống hoà thuận tại nơi này nhé!)

"谁愿意和你这样的人住在一起?" (*)
(Ai muốn sống chung với cái loại như mày?)

Chợt nhớ mình quên không bật phiên dịch, Aiden đành yêu cầu Dịch nói lại một lần nữa.

"Đây là đâu?"

Dịch hỏi cộc lốc và cũng nhận được một câu trả lời cộc lốc không kém

"Đằng ấy thấy không khí ở đất nước của tôi thế nào?"

"Giờ tao phải nói cảm giác của tao khi ở trong bốn bức tường này cùng với mày à?"

Câu trả lời làm Aiden im lặng, chỉ biết cười trừ rồi tiện tay với chiếc cốc sứ màu trắng đưa cho Dịch. Dịch nhận lấy, bên trong là sữa trắng còn ấm nhưng Dịch không uống luôn mà gặng hỏi:

"Trong này có thuốc à?"

Rơi vào khoảng lặng, Aiden trố mắt nhìn Dịch. Rồi nhanh tay, Aiden cướp lấy chiếc cốc trong tay Dịch và dúi cho Dịch một chiếc cốc y hệt. Dịch ngước thấy Aiden uống cạn chiếc cốc vừa mới cướp lấy từ
tay mình, mắt hơi vẻ ngạc nhiên nhưng rồi lại thu về.

[AidenXiyi] Răng nanhStories to obsess over. Discover now