Linh lấp ló sau cổng, tay nắm chắc vào cái then chốt như thể nếu không làm vậy thì nó sẽ ngã một cái đùng. Nó đưa mắt chăm chú nhìn sang cổng nhà bên cạnh, chờ đợi điều gì đó. Quả nhiên, chỉ một phút sau, thằng Phong với chiếc áo ba lỗ lấp ló sau cổng y như nó lúc nãy, nháy mắt thông báo phi vụ đầu tiên đã thành công.
Sau khi rõ không còn mối nguy nào kề cạnh, đôi bạn trẻ không lãng phí một giây một phút nào mà tiến tới bên nhau, đi song song cạnh nhau. Linh mở lời trước:
-Giờ đi rủ con Nhàn với con Quỳnh nhỉ?
-Rủ thêm cả thằng Minh nữa.- Phong bổ sung.
-Ừ, càng đông càng vui.- Linh đáp.
Thế rồi đôi bạn chia thành hai ngả, Linh đi thẳng rủ Quỳnh, còn Phong đi ngược lại rủ Minh. Đôi bạn hẹn nhau gặp lại ở nhà Nhàn, sau đó sẽ đi thực hiện "phi vụ bí mật".
Nhưng so với Linh, đường Phong đi có vẻ khổ sở hơn nhiều, vì Phong phải đi qua cái nơi mà nó vừa cất công trốn thoát. Phong vừa đi vừa nơm nớp lo sợ rằng bố hay mẹ sẽ tỉnh dậy, thấy nó đi lang thang ngoài ngõ rồi xách tai nó về nhà, bắt nó ngủ trưa cho ngoan.Eo, thế thì chán chết mất!- Nó nghĩ, nghệt mặt ra chán nản. Rồi nó bước từng bước dài nhưng nhỏ nhẹ, nhanh chóng bỏ xa cái nơi nó cho là "chán chết" đó.
Mặc dù đường Linh đi không khổ sở như Phong nhưng cũng có nỗi khổ riêng. Giữa cái nắng chang chang của buổi trưa hè, nhà Quỳnh lại xa tít thò lò tận cuối ngõ. Trên đường đi,nó không ngừng than:"Ôi!nắng quá" " Bao giờ mới tới đây?" rồi lại lười nhác lê cái dép tổ ong đã mòn, đi vật vã đến nhà Quỳnh.
Quỳnh đang nằm đung đưa trên cái võng trong sân, nơi có mái che,mắt nó dán vào trang truyện Doraemon. Linh nép sau cổng nhà Quỳnh, gọi nhỏ ơi là nhỏ:
-Quỳnh ơi! Quỳnh ơi!
Linh không dám gọi to vì nó sợ nếu gọi to thì bố mẹ Quỳnh sẽ phát hiện, lúc đó phi vụ coi như đi tong.
Sau một hồi, Linh cảm thấy cứ gọi mãi thế này thì đến mùa quýt năm sau Quỳnh cũng chưa chắc ra mở cổng cho nó. Thế là nó làm khùng làm điên trước cổng nhà Quỳnh, nó dậm chân, đấm vào thành cổng như lực sĩ đấm vào quả tạ.
Như nó mong muốn, chỉ khoảng 1 phút sau, Quỳnh mở to mắt, hốt hoảng ra mở cổng cho nó, mắng:
-Linh! Cậu đấm hỏng cổng nhà tớ thì sao?- Quỳnh giọng giận dữ nói.
-Ai bảo tớ gọi cậu mà cậu không mở cửa cho tớ.- Linh trách Quỳnh.
-Ủa, cậu có gọi tớ hả?
-Ừa, nhưng mà tớ không dám gọi to,tớ sợ bố mẹ cậu phát hiện nên mới đấm vào cổng nhà cậu.- Linh giải thích,giọng tủi thân.
Lúc này,Quỳnh mới hiểu ra,hóa ra vì Linh sợ bố mẹ nó phát hiện nên mới bất đắc dĩ làm vậy. Giọng Quỳnh trở về vẻ dịu dàng thường ngày:
-Ra thế,thế tay có đau không? Lần sau đừng làm vậy nữa nhé.
Con Linh chẳng cảm thấy đau xíu xiu nào, ngược lại nó còn cảm thấy thích thú khi đấm vào cổng nhà Quỳnh, lúc đấy trông nó giống hệt Lý Tiểu Long đang tập võ nên nó khoái lắm. Nhưng đã diễn thì phải diễn cho chót chứ, nó giả bộ đưa tay lên mắt gạt những giọt không khí:
-Hic, đau lắm í, tay tớ sưng rồi đây này! Thế mà nãy cậu còn trách tớ, tớ chỉ muốn gọi cậu đi chơi thôi mà huhu.- Linh chìa cái tay hồng hào không một vết xước ra trước mặt Quỳnh làm bằng chứng.
YOU ARE READING
XẾ CHIỀU
HumorChỉ mới đây thôi, con Linh còn cảm thấy con đường làng vừa xa vừa nóng. Nhưng bây giờ khi nó với Quỳnh đuổi nhau,nó lại cảm thấy con đường ấy ngắn làm sao! Những giọt mồ hôi biến thành giọt niềm vui đọng trên trán nó, nóng hổi. Tiếng cười của nó và...
