Megumi tỉnh dậy và phát hiện mình đang ở chỗ của Shoko, cơ thể hoàn toàn lành lặng.
Trong đầu cậu trống rỗng, không có một chút ký ức nào về việc cậu đã đi đến đây hay được ai đưa đến. Thứ duy nhất cậu nhớ rõ là cậu đã triệu hồi “con át chủ bài” của mình để đối đầu với tên nguyền sư cầm kiếm kia, sau đó đã bị Mahoraga đánh bay xa khoảng vài mét, khoảnh khắc trước đó Megumi đã nghĩ mình sẽ chết. Và trước khi chết, cậu đã nghĩ đến một người…
Cậu lập tức ngồi dậy kiểm tra cơ thể của mình, chuyển động bất ngờ khiến đầu cậu hơi đau, tầm nhìn bị nhoè đi vì máu chưa kịp lưu thông đến đại não. Vết thương trên đầu, ngay bụng và bên má trái đã không còn nữa, mọi thứ đều trở về nguyên bản vốn có của nó, như thể chưa từng có cuộc đả thương nào diễn ra.
“Thế thì tốt,” cậu thầm nghĩ, mong muốn được trở về chiến trận ngay bây giờ vì vẫn còn một điều cậu cần phải làm, đó là đi tìm Itadori Yuuji. Hai người đã hứa sẽ gặp lại nhau vào thời điểm họ tách nhau ra, nhưng Megumi lại triệu hồi Mahoraga vào phút cuối, nên giờ thành ra cậu không biết Itadori hiện đang thế nào. “Liệu Itadori có ổn không? Còn Kugisaki?” Chết tiệt, cậu không biết gì về tình hình của họ cả, chiến sự đang rất căng thẳng còn sensei thì bị phong ấn trong Ngục Môn Cương, với cả nếu không nhầm thì vừa nãy cậu còn cảm nhận được chú lực của Sukuna.
Âm thanh của tiếng giày dội vào trong khu cậu đang ở, tấm màn trắng tinh được một bàn tay phụ nữ kéo sang một bên, một mái đầu màu nâu xuất hiện trước mắt cậu. Là Ieiri Shoko, chị ấy hẳn là người đã chữa trị vết thương cho cậu.
“Ồ em tỉnh rồi à, Fushiguro? Em may mắn đấy, trong số những người bị thương thì em là nhẹ nhất trong đây. Có dấu hiệu bị chấn thương não cùng hai nhát chém khá sâu ở phần thân, nhưng tất cả đều được chữa trị bằng phản chuyển thuật thức rồi.” Shoko vừa nói vừa ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường Megumi. Khi nãy khi Shoko vén bức màn lên, cậu có thể lờ mờ nhìn thấy Ijichi-san, Inou-san, Kugisaki và Inumaki-senpai đang nằm bất tỉnh ở khu ngoài, trông hai người đầu tiên có vẻ đã qua cơn nguy kịch và, nhưng 2 chiếc giường bên cạnh mới là vấn đề.
“Chuyện gì đã xảy ra? Kugisaki và Inumaki-senpai bị sao vậy ạ? Vừa nãy em cảm nhận được chú lực của Sukuna,Itadori thế nào rồi ạ?” Cậu vội vàng đặt câu hỏi cho Shoko, không rõ mình có sẵn sàng với câu trả lời hay chưa.
Nhưng vị bác sĩ vẫn mặt không đổi sắc, cậu biết Shoko là một trong những người bình tĩnh và lý trí nhất cậu từng gặp, chị ấy thường không để lộ cảm xúc trên gương mặt của mình. Megumi thầm cảm tạ điều đó, ít nhất Shoko sẽ không chọc ghẹo hay thể hiện sự thương tiếc trước mặt cậu, thứ mà có thể khiến cậu trở nên căng thẳng và lo lắng hơn lúc này.
“Kugisaki hiện giờ chưa rõ sống chết, tên mặt vá đã chạm vào cô bé. Chị vừa cầm máu và dùng phản chuyển thuật thức lên người em ấy nhưng dường như không có nhiều tác dụng. Chị không dám chắc kết quả, cô bé là người bị thương nặng nhất ở đây.”
YOU ARE READING
[ItaFushi] Cinderella
FanfictionTitle: Cinderella Summary: Khi đồng hồ điểm đúng 12 giờ đêm, cũng là lúc Megumi biết mình phải chạy. Tags: fluff, sau chiến sự Shibuya
![[ItaFushi] Cinderella](https://img.wattpad.com/cover/285504898-64-k911860.jpg)