Phần 16
Trên quan đạo rộng rãi vững vàng, hai con ngựa, một chiếc xe ngựa, chậm rãi đi.
Người cưỡi ngựa, một người là Hách Thiên Phong, người còn lại là Vụ Tịch.
Trên đường đi, ai cũng không lên tiếng trước, chỉ như đang thưởng thức cảnh trí có chút hoang vu ven đường. Hách Thiên Phong nhìn về phía rèm trường xe ngựa đằng sau, bởi vì Thiên Hương cùng Quý Vũ Nhu cũng cố ý muốn tham gia đại hội võ lâm, hơn nữa còn muốn mang theo nha hoàn Hỉ Nhi của Quý phủ, cho nên phải dùng đến xe ngựa.
“Khụ!” Ho nhẹ một tiếng, Hách Thiên Phong ánh mắt từ xe ngựa dời đến trên người Vụ Tịch.
“Ngươi nói ra suy nghĩ của mình?” Không ngoài ý muốn nhướng lông mày, Vụ Tịch hỏi. Hắn vốn tưởng rằng còn phải chờ lâu Hách Thiên Phong mới mở miệng.
Hách Thiên Phong có chút không được tự nhiên mấp máy môi, “Nghe Thiên Hương nói, ngươi là đương triều Thập tam hoàng tử.” Nghe chuyện như vậy, thật sự là ngoài dự tính của hắn. Thập tam hoàng tử trong dân bình phẩm không tốt, thậm chí có thể nói là rất xấu.
Nhưng … Hắn lại có thể nhìn ra được, Vụ Tịch tựa hồ cực kỳ coi trọng tiểu đường muội này của hắn.
“Nàng đã nói sao?” Vụ Tịch trong tay cầm dây cương, nhàn nhạt hỏi ngược lại. Khóe miệng có nụ cười nhợt nhạt như sớm đã biết sẽ như thế.
“Ừ, bất quá nàng tạm thời cũng chỉ nói với một mình ta mà thôi.” Tính tình Thiên Hương, rất khó dấu diếm chuyện gì. Bất quá chuyện này là chuyện lớn, cho nên chỉ nói cho một mình hắn mà thôi. Thiên hương cũng hiểu, thân phận Vụ Tịch tốt nhất là không nên tùy ý công khai, “Hơn nữa, nghe nói ngươi muốn lấy Thiên Hương?” Nói tới đây, cuối cùng cũng nói đến trọng điểm.
“Đúng là muốn lấy.” Vụ Tịch rất sảng khoái thừa nhận.
“Nhưng ngươi là hoàng tử, nhất định sẽ không chỉ cưới một.” Từ trước, cửa cung sâu tựa như biển. Nhất là nhà đế vương, lấy vợ cưới thiếp, lại càng nhiều vô số kể.
“Ngươi muốn nói cái gì?” Tròng mắt đen nhíu lại, trên khuôn mặt thanh tú giương lên vẻ tìm tòi.
“Nếu ngươi thật sự muốn cưới tiểu đường muội nhà ta, thì chung thân chỉ được cưới một mình nàng.” Hách Thiên Phong nói. Thiên Hương là Hách gia chí bảo, nếu Vụ Tịch không thể một đời một thế chỉ yêu một mình Thiên Hương, như vậy, liền không xứng với Thiên Hương.
“A…” Tiếng cười réo rắt tràn ra đôi môi, Vụ Tịch giương mắt, “Ngươi lúc này coi như là uy hiếp ta?” Cho tới bây giờ, chưa từng có người dám uy hiếp hắn cái gì. Bởi vì người dám nói ra lời uy hiếp hắn, toàn bộ đã chết sạch.
“Ngươi nói chính là vậy đi.” Hách Thiên Phong hiển nhiên không có tính toán thu hồi lời nói ra khỏi miệng nói, “Ta chỉ muốn một lời hứa của ngươi.” Một lời hứa để hắn có thể yên tâm giao ra Thiên Hương của hắn.
Ánh mắt kiên định, yên lặng nhìn cặp mắt kia mang theo một tia lười biếng. Hách Thiên Phong cố ý chờ một câu trả lời.
