Hoàng tử cát tường phần 8

193 0 0
                                        

Phần 8

Lại đi một ngày, trải qua kiểm tra của quan binh cửa thành, Hách Thiên Hương cùng Vụ Tịch cuối cùng tiến vào Hà Nam phủ.

“Thật tốt quá, ta cuối cùng đã tới Hà Nam.” Một đôi mắt hạnh nhìn bốn phía xung quanh, Hách Thiên Hương phát ra cảm thán. Người a, nơi cũng là người, cuối cùng không cần tiếp tục cuộc sống núi rừng nữa.

Nàng bây giờ một thân bụi, vốn là áo màu vàng nhạt biến thành màu đất, mặc dù gương mặt lấy khăn tay lụa lau qua, coi như sạch sẽ, bất quá cũng không còn chỗ nào tốt hơn. Nhìn nhìn lại Vụ Tịch bên cạnh nàng, mặc dù đồng dạng là một bộ quần áo dính đầy bụi đất, nhưng sửng sốt là không chật vật giống nàng, nụ cười nhạt nhẽo giắt trên mặt, ưu nhã quý khí hiển thị rõ trên người. Thật là… nhìn thế nào cũng không công bình a! Quên đi, dù sao lập tức sẽ thoát khỏi hắn, còn quản cái gì công bình a! Hách Thiên Hương bĩu môi, “Đúng rồi, ngươi trước kia đã tới phủ Hà Nam sao?” Thấy vẻ mặt hắn từ ngoài thành đến trong thành tựa hồ cũng không có bất kỳ biến hóa, nàng không khỏi hỏi.

“Vậy thì thế nào?” Hắn nhìn nàng hỏi.

“Nếu như ngươi trước kia đã tới đây, vậy ngươi có biết cửa hàng cầm đồ gần đây ở chỗ nào hay không?” Trước khi đi, nàng còn muốn mò chút tin tức hữu dụng. (Ối zời ơi, cô nãi nãi của tôi ơi, muốn mang đồ của người ta đi cầm mà lại bô bô cái miệng như thế a?)

“Hiệu cầm đồ?” Tròng mắt đen nheo lại, tầm mắt của hắn thoáng chốc trở nên có chút bén nhọn.

“Đúng vậy, hiệu cầm đồ.” Nàng gật đầu, “Ta bây giờ trên người không có đồng nào, đương nhiên là muốn đem đồ vật cầm đổi tiền a.” Nếu không cuộc sống sau này của nàng làm sao sống a?

“Ngươi có cái gì muốn cầm sao?”

“Có a, là ngọc bội trước kia từ chỗ ngươi lấy đi đó thôi.” Nàng nói đương nhiên, còn thật cẩn thận từ trong ngực móc ra ngọc bội. Bảo bối a, nàng ba ngày nay bảo vệ hoàn hảo.

Nước ngọc trong suốt ánh vào mắt hắn, “Ngươi muốn cầm nó?” Thanh âm trở nên như mây trôi chân trời, mị hoặc nhưng cũng nguy hiểm.

“Ngươi… Ngươi làm sao vậy?” Nàng xem hắn. Khuôn mặt vốn mỉm cười trở nên lạnh như băng, phảng phất có từng đợt kiếm khí, dùng cái này tới đâm bị thương tất cả những người tới gần.

“Ngươi thật sự muốn cầm nó?” Tay hắn chỉ vào thuý ngọc, trong ánh mắt có mấy phần lãnh ý. Lần đầu tiên, có nữ nhân nói muốn mang đồ hắn cho đi cầm. Đồ của hắn, vốn cũng không phải là thứ nàng nên có, nếu hắn cho, vậy thì nàng đời này kiếp này thì phải che chở nó. (Tịch ca trình độ tự sướng có vẻ hơi cao a)

“Có cái gì không đúng sao?” Nàng kỳ quái nói. Vật này hắn rõ ràng đã cho nàng, có cầm hay không liên quan gì tới hắn.

“Còn nhớ khi ta cho ngươi ngọc bội đã nói gì không?” Vụ Tịch không đáp hỏi ngược lại.

“Nhớ được a, ngươi đã nói ngàn vạn lần không thể ném vụn ngọc này.” Hách Thiên Hương nhớ lại nói, “Nhưng ngươi lúc ấy lại không nói không thể cầm.” Nàng cũng không có ném vụn nó, hơn nữa còn bảo vệ rất thoả đáng.

Hoang tu cat tuongWhere stories live. Discover now