Phần 5
Mấy cây củi, một đám lửa, khiến cho bóng đêm giữa núi rừng vài phần quang minh.
Hách Thiên Hương cố gắng sát vào bên đống lửa, cố gắng đem y phục nửa ẩm ướt trên người mình hơ cho khô. Hoàn hảo bây giờ là tháng năm, nhiệt độ cực kỳ thoải mái, nếu không nàng hôm nay rơi trong nước hồ, làm sao không sinh bệnh được. Vốn tính toán cầm ngọc bội rồi cùng Vụ Tịch tách ra, nhưng thứ nhất nàng sợ lạc đường lần nữa, thứ hai ở giữa núi rừng nhiều người luôn tốt hơn, cho nên vẫn là ở cùng nhau.
“Hmm…” Lại một cái ngáp từ trong miệng bật ra, nàng giơ tay lên dụi dụi hai mắt. Mặc dù nàng rất muốn ngủ, nhưng lại vừa không muốn để quần áo ướt sũng ngủ.”Uy, chúng ta hàn huyên một chút đi.” Hách Thiên Hương hướng về phía Vụ Tịch cũng đang ngồi bên cạnh đống lửa nói. Nếu lại ngồi buồn bực không lên tiếng như vậy, chỉ sợ không đến một lát sau nàng liền ngủ mất.”Hàn huyên? Ngươi muốn hàn huyên cái gì?” Đôi mắt nửa mở (thế này thì thành ti hí mắt lươn a? Không được, quá mất hình tượng đi), Vụ Tịch cười nhạt hỏi. So với vẻ chật vật của nàng, hắn lộ ra vẻ quá mức thanh thản.
“Tùy tiện cái gì cũng có thể a.” Dù sao nàng chỉ muốn hàn huyên tới khi xiêm y trên người hơ khô thôi.
Hắn khẽ nâng đôi mắt, xuyên thấu qua ánh lửa nhìn nàng, “Vậy thì hàn huyên một chút ngươi tại sao phải một mình đi đường núi đi.” Cô gái bình thường, nhất định sẽ không ở dưới tình huống không có bạn đồng hành mà qua sơn đạo.
“Đây là vì có thể mau chút đến Hà Nam.” Đi quan đạo cần mười ngày, mà đi sơn đạo, chỉ cần ba ngày mà thôi. Vừa nói, Hách Thiên Hương vừa vất mấy cây củi vào đống lửa, ngọn lửa thoáng chốc lại tràn đầy.
“Ngươi đến Hà Nam có việc gấp?” Hắn suy đoán.
“Cũng không phải.” Nàng duỗi ra ngón tay lung lay thoáng một cái, “Thật ra thì mục đích thực sự của ta là Lạc Dương, chỉ bất quá trước khi đến Lạc Dương, phải đi qua Hà Nam thôi.”
Lạc Dương sao… Môi mỏng mấp máy, Vụ Tịch bất động thanh sắc hỏi: “Đi Lạc Dương, vậy hẳn là còn tới hai mươi ngày lộ trình đi.”
“Đúng vậy a, cho nên ta vô luận như thế nào, cũng phải trước mùng 10 tháng sau tới Lạc Dương.” Hách Thiên Hương nghiến nghiến quai hàm, biểu hiện quyết tâm thề đến Lạc Dương của mình.
“Tại sao cần phải trước mùng 10, có nguyên nhân gì sao?” Hắn ra vẻ tò mò hỏi.
“A? Không thể nào, ngươi không biết?” Vẻ mặt nàng nhìn hắn, mười phần giống như đang nhìn một dã nhân núi rừng.
“Biết cái gì?” Mặc dù biết rất rõ ràng đáp án nàng sẽ nói ra miệng, nhưng hắn vẫn làm bộ như hồ đồ hỏi.(Haizz~~~ tỷ sẽ có ngày bị ca đùa chết)
“Đại hội võ lâm a! Năm năm một lần đại hội võ lâm mùng 10 đầu tháng sau cử hành ở Lạc Dương, đừng nói ngươi không biết.” Hách Thiên Hương vung tay múa chân reo lên. Mệt hắn còn là một người học võ, lại ngay cả chuyện lớn như thế cũng không biết.
“Thì ra còn có chuyện như vậy a.” Hắn thản nhiên mỉm cười một cái nói, “Ta không thường ra khỏi nhà, cho nên đối với chuyện trong chốn võ lâm không rõ lắm.” Một câu nói đơn giản, coi như là giải thích.
