Mọi người thường bảo tôi là đứa trẻ không bình thường.
Có lẽ là bởi vì tôi quá ít nói. Trong khi những người bạn đồng trang lứa vui đùa chạy nhảy, hò hét ầm ĩ ở bên ngoài, tôi lại chỉ thích nhốt mình trong phòng ngắm nhìn cảnh vật chung quanh. Mẹ mua cho tôi một cây đàn dương cầm, tôi lại càng khép kín tợn, mỗi ngày ngoài phòng của mình và lớp học, tôi chẳng hề muốn đặt chân tới bất cứ đâu.
Từ nhỏ đến lớn, phần lớn không có một đứa trẻ nào chấp nhận làm bạn với tôi, dường như chúng nó rất sợ tôi, mỗi lần nhìn thấy tôi đều cắm đầu bỏ chạy. Thế cũng tốt, dù sao tôi cũng không có nhu cầu giao tiếp với loài người.
Dần dần, mọi người xung quanh đều coi sự tồn tại của tôi chẳng bằng một hạt cát. Ngoại trừ Yoon Jaehyuk.
Ngay từ khi còn ở trong bụng mẹ, hai đứa chúng tôi đã sớm biết đến sự tồn tại của nhau. Tôi vừa mới bốn ngày tuổi đã được quấn tã đem đến đặt nằm bên cạnh Jaehyuk. Cậu ấy nói, sở dĩ tôi sinh ra sau cậu ấy hai mươi tám ngày là bởi thế giới này hiểu được cậu ấy cần một tri kỉ tâm giao.
Đúng là thứ gì phát ra từ miệng cậu ấy cũng đều nghe rất thuận tai.
Đám trẻ trong khu phố nhất định không chịu chơi với tôi, cậu ấy liền bo xì đám trẻ đó. Lũ du côn chặn đường đi học của tôi muốn trấn lột tiền, vẫn là cậu ấy liều mình xông đến một chọi bốn với mấy gã to con kia, kết quả bị đánh đến mức phải cáo ốm một tuần. Cậu ấy chẳng khác nào một vị hiệp sĩ hùng dũng, một mực trung thành đi theo bảo vệ tôi, chỉ là đôi lúc có hơi vướng víu, giống như một chú cún nhỏ quẩn chân mãi không rời.
Mỗi buổi sáng, Jaehyuk đều dắt theo chiếc xe đạp qua trước nhà tôi í ới gọi. Suốt những năm tháng kể từ khi còn là một đứa trẻ, cung đường đi học của tôi luôn có bóng lưng cậu ấy vững chãi, trên con xe đạp cà tàng, cậu ấy vừa đạp vừa hào hứng kể chuyện trên trời dưới biển, còn tôi ở phía sau ừm hửm lắng nghe.
Giống như thứ mà người ta hay gọi là thanh mai trúc mã, chỉ tiếc cả hai đứa đều không có ai chịu làm một cành mai.
Mùa xuân vừa đến, cũng là lúc năm học mới bắt đầu.
Cậu ấy như thường lệ cưỡi trên con xe đạp đứng chờ trước cổng nhà tôi, từ ban công nhìn xuống còn có thể nhận ra sau một kì nghỉ đông cậu ấy đã cao lên không ít, bộ đồng phục khoác trên người cũng đã muốn ngắn đi. Chán nản nhìn lại bản thân, từ một đứa trẻ mũm mĩm dậy thì xong lại càng lúc càng gầy, Jaehyuk rất hay bóp má tôi nói mấy lời trách móc, ánh mắt lộ rõ vẻ tiếc thương.
"Hi-kun!! Có đi học không!!!"
Ở trong phòng mà cũng có thể nghe thấy tiếng cậu ấy gào thét, tôi làm biếng trả lời, đủng đỉnh đi xuống nhét bữa trưa mẹ đã chuẩn bị cho vào cặp, sau đó mới chịu bước ra.
"Cậu trang điểm trong đấy hay sao! Làm người ta chờ dài cả cổ!"
Tôi vừa mới đặt mông xuống yên sau xe, cậu ấy đã vùn vụt phóng đi, miệng không ngừng kể lể kì nghỉ vừa rồi cậu ấy đã trải qua những gì. Giọng nói đã có phần trầm xuống so với ngày trước, lại mềm mại ngọt ngào như thể là mật ong, khiến cho tôi thoáng nghĩ không biết đến lúc cậu ấy cất tiếng hát sẽ như thế nào.
ESTÁS LEYENDO
Bạch nguyệt quang và chu sa chí
FanfictionCuộc đời mỗi con người sẽ tồn tại ít nhất hai dấu mốc quan trọng. Một là bạch nguyệt quang, hai là chu sa chí. Một người là tình đầu luyến lưu nhung nhớ, một người là tuổi trẻ mãnh liệt khát khao. Bạch nguyệt quang cầu mà không có được, chu sa chí...
