*Make by:haicb135
*Mobile:097756409
Phần V - Chương hai mươi chín
Năm đó tôi 30 tuổi
- Hà Duy! Anh đi thật đấy à?
Quay lại, tôi nhìn thấy Lý San đang dìu A Lam đi từng bước về phía tôi.
- Làm gì thế? - Tôi nhìn Lý San vẻ cảnh giác. - Tôi bây giờ đến 100 nghìn cũng không có mà đưa cho cô đâu, bệnh của mẹ cô chắc phải tìm người khác cứu rồi. Bởi vì lần phỏng vấn này chẳng có ai thành công cả.
Tôi nói lạnh lùng.
Nhưng Lý San chỉ cười mủm mỉm. Hóa ra khi tình yêu vượt qua sinh ly tử biệt, cô nàng đã trở lại được với nụ cười tươi tắn ngày trước.
Xem ra cô nàng định sống bên A Lam suốt đời thật.
- Hê, người anh em!
A Lam cười bước đến, đấm cho tôi một cú đích đáng vào lưng:
- Sợ cái gì hả? Bọn em đến tiễn anh đấy, chẳng có ý gì khác đâu. Nhóc San San này tệ quá, dám tống tiền cả anh.
Nói rồi, cậu ta dí dí ngón tay vào mũi Lý San, cô nàng chỉ cười khúc khích, giấu mặt trốn:
- Người anh em yên tâm! Em không bao giờ là đứa trọng sắc khinh bạn đâu, em đã giúp anh cho cô ấy một bài học rồi!
Câu cuối cùng của A Lam làm Lý San đỏ bừng mặt, khiến tôi biết ngay bài học đó hẳn là "tàn khốc bất nhân" lắm.
Tôi cười nhẹ không nói, nhìn cặp đôi như hề xiếc trước mặt, thầm chúc họ hạnh phúc.
A Lam tuy chẳng làm nên được trò trống gì ở Thượng Hải nhưng dù sao cũng đã tìm được một cô gái yêu cậu ta chân thành.
Tôi cúi xuống nhìn chỗ hành lý gọn nhẹ, giản đơn của mình. Tay không đi đến, lòng trống rỗng đi về. Tôi bỗng thấy mình quả cũng hơi thảm hại. Dù sao cũng tốt, tên tôi vẫn còn được treo trong văn phòng luật sư ở Thượng Hải.
- Anh mua vé chưa? - A Lam hỏi.
- Mua rồi. - Tôi giơ lên tấm vé.
- Mấy giờ?
- Còn nửa tiếng nữa mới đi.
- Ờ.
Ba người chúng tôi cùng ngồi trên băng ghế phòng đợi, trầm ngâm.
Xung quanh rất ồn ào, không khí chia tay thật náo nhiệt.
A Lam bỗng nói:
- Thật không ngờ được anh lại về quê sớm thế. Đợi vết thương lành hẳn em và Lý San cũng sẽ về quê làm đám cưới. Thật ra, Thượng Hải thật không hợp với chúng em. Thượng Hải lớn quá, em đi đi lại lại trong thành phố lớn thế này, thường thấy có phần hoang mang. Cũng tốt, dù sao em cũng không phải không có được gì, Thượng Hải đã tặng em một người anh em tốt nhất, và cả vợ em nữa, nói chung là em vẫn phải cám ơn Thượng Hải.
A Lam nói, bàn tay cậu nắm chặt tay Lý San. Nghe đến chữ "vợ", Lý San quay sang nhìn A Lam, đôi mắt dịu dàng ngập tràn thương yêu và cả ngượng ngùng.
