Previous Page of 3Next Page

nhe buoc vao tim anh

spinner.gif

Lúc Duy Phong trở lại, trên tay anh cầm một thứ màu hồng.

Vy Anh ngồi trên giường vẫn đang với tay ra sau lưng giằng co với chiếc váy.

Tay ngắn !

Ánh mắt anh ngập tia cười bước đến, đặt vật đó vào tay Vy Anh.

Là bộ đồ ngủ anh lấy từ phòng bên, chiếc áo ngắn tay rộng rãi…sẽ rất thoải mái và…che được hết tất cả !

Vy Anh dăng bộ đồ ra, a lên một tiếng lớn :

- Đúng rồi, em quên mất. Suýt nữa thì để anh thấy hết rồi ! À, anh giúp em đi. Em mỏi tay, cái váy này bị khùng rồi !

Duy Phong từ từ ngồi xuống cạnh bên, vẻ mặt không biểu hiện bất cứ điều gì :

- Vy Anh, anh đếm tới ba thì em mặc áo kia vào, nhé ?

Vy Anh khó hiểu, mày chau lại, lầm bầm :

- Anh nói gì thế ? Em muốn mặc khi nào là việc của em ! Sao phải đợi anh đếm cơ chứ ! Anh là ai nào, là ai mà dám ra lệnh cho em !

- Một !

Bàn tay lạnh lẽo chạm vào chiếc khoá sắt …

- Hai !

Anh ngoảnh mặt, dời mắt khỏi khoá sắt đang được kéo xuống, váy theo đó dần rơi ra.

- Ba !

Duy Phong vừa rút tay về, chiếc váy cách điệu khi ngay lật tức đã rơi hẳn xuống.

Trong chiếc áo rộng màu hồng chấm bi đáng yêu, Vy Anh nghiêng đầu nhìn anh, ra vẻ ta đây :

- Em đã mặc xong rồi ! Anh thấy em thế nào, rất nhanh nhẹn và linh hoạt, phải không anh yêu ?

Duy Phong khẽ thở ra, người thả lỏng hơn.

Vy Anh bây giờ không còn khiến tim anh loạn nhịp nữa rồi !

Nhưng mà ai kia vẫn còn đang rất không biết điều !

Vy Anh mặc xong bộ đồ ngủ thì nằm hẳn xuốn giường, hậm hực lăn qua lăn lại, không ngừng than vãn :

- Giường của anh sao lại rộng hơn của em thế ? Sao đến cả cái này anh cũng được thiên vị thế ! Chẳng qua là đẹp trai thôi mà ! Hừ.

Duy Phong lúc này mới nhìn Vy Anh, ai đó còn đang săm soi chiếc giường …

- Này, em nghịch đủ rồi đấy !

Không ngủ cũng không chịu yên, như thế là thế nào !

Vy Anh lập tức lườm anh bằng ánh mắt tức tối, gắt lên :

- Anh kệ em ! Ở đây ai là nhất hả ! Là em đấy ! Anh thích tạo phản rồi à ! - như nghĩ ra điều gì đó, Vy Anh lên giọng chỉ bảo - Anh chết mê chết mệt em chứ gì ? Nhưng mà em còn chưa nói em yêu anh ! Anh còn phải cố gắng thêm, anh hiểu chứ !

- Được, sẽ cố gắng ! Còn em, ngủ đi !

Đôi mắt anh tĩnh lặng, đưa tay kê lại chiếc gối cho Vy Anh và cũng đồng thời khép rèm cửa lại, che đi những sợi nắng chói mắt.

Vy Anh chăm chú theo dõi từng hành động của anh rồi đột nhiên lấy tay che trước ngực với vẻ mặt đề phòng :

Previous Page of 3Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended