Previous Page of 5Next Page

tho xuan dieu

spinner.gif

Vội vàng  

 

Tôi muốn tắt nắng đi  

Cho màu đừng nhạt mất;  

Tôi muốn buộc gió lại  

Cho hương đừng bay đi  

 

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;  

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;  

Này đây lá của cành tơ phơ phất;  

Của yến anh này đây khúc tình si;  

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,  

Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;  

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;  

Tôi sung sướng Nhưng vội vàng một nửa:  

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.  

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,  

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,  

Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.  

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,  

Không cho dài thời trẻ của nhân gian;  

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,  

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lạị  

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,  

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;  

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,  

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt....  

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,  

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ?  

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,  

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ?  

Chẳng bao giờ, ôi ! chẳng bao giờ nữa...  

Mau đi thôi ! mùa chưa ngả chiều hôm,  

 

Ta muốn ôm  

 

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;  

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,  

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,  

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều  

Và non nước, và cây và cỏ rạng,  

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,  

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;  

-- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi! Biển  

 

Anh không xứng là biển xanh  

Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng  

Bờ cát dài phẳng lặng  

Soi ánh nắng pha lê...  

 

Bờ đẹp đẽ cát vàng  

Thoai thoải hàng thông đứng  

Như lặng lẽ mơ màng  

Suốt ngàn năm bên sóng...  

 

Anh xin làm sóng biếc  

Hôn mãi cát vàng em  

Hôn thật khẽ, thật êm  

Hôn êm đềm mãi mãi  

 

Đã hôn rồi, hôn lại  

Cho đến mãi muôn đời  

Đến tan cả đất trời  

Anh mới thôi dào dạt...  

 

Cũng có khi ào ạt  

Như nghiến nát bờ em  

Là lúc triều yêu mến  

Ngập bến của ngày đêm  

 

Anh không xứng là biển xanh  

Nhưng cũng xin làm sóng biếc  

Để hát mãi bên gành  

Khúc tình chung không hết  

 

Để những khi bọt tung trắng xoá  

Và gió về bay toả nơi nơi  

Như hôn mãi ngàn năm không thoả,  

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!  

 

(4-4-1962) Thơ Duyên  

 

Chiều mộng hoà thơ trên nhánh duyên.  

Cây me ríu rít cặp chim chuyền  

Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,  

Thu đến nơi nơi động tiếng huyền.  

 

Con đường nho nhỏ, gió xiêu xiêu,  

Lả lả cành hoang nắng trở chiều.  

Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn.  

Lần đầu rung động nỗi thương yêu  

 

Em bước điềm nhiên không vướng chân,  

Anh đi lững thững chẳng theo gần,  

Vô tâm - nhưng giữa bài thơ dịu,  

Anh với em như một cặp vần.  

 

Mây biếc về đâu bay gấp gấp,  

Con cò trên ruộng cánh phân vân,  

Chim nghe trời rộng dang thêm cánh,  

Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.  

 

Ai hay tuy lặng bước thu êm,  

Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm  

Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy  

Lòng anh thôi đã cưới lòng em.  

Xa cách  

 

Tặng Đỗ Đức Thu  

 

Có một bận em ngồi xa anh quá  

Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn,  

Em xích gần hơn một chút anh hờn,  

Em ngoan ngoãn xích gần hơn chút nữa.  

 

Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã  

Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây"  

Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay.  

Vì anh nghĩ, thế vẫn còn xa lắm.  

 

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!  

Ôi trời xa, vừng trán của người yêu!  

Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều  

Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.  

 

Dầu tin tưởng: Chung một đời, một mộng,  

Em là em; anh vẫn cứ là anh.  

Có thể nào qua Vạn Lí trường thành

Previous Page of 5Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended