Previous Page of 70Next Page

tinh khong le bong-tran thi thanh du

spinner.gif

Tập 1 

Kiều Khanh! Đám cưới của con, hai bên gia đình bàn bạc định tiến hành vào cuối tháng tới, con đã chuẩn bị gì chưa? Ngày mai, bên đó người ta sang xem mắt con rồi. Hãy cẩn trọng một chút, khi tiếp chuyện nghe con.

Kiều Khanh lúi cúi ở bàn viết. Nghe mẹ phán truyền, cô buông bút ngẩng lên. Nét mặt Kiều Khanh cau có rồi nói:

- Con chưa thi xong đại học mà mẹ.

Mẹ khoát tay:

- Không cần, gia đình chồng giàu có, thêm địa vị của bên chồng con là cả một tương lai rực rỡ, cần gì con phải học nhiều.

Kiều Khanh khó chịu:

- Nhưng ít ra mình phải có một chút tài cán để họ đừng khinh mẹ ạ.

- Ăn thua là người chồng biết xử sự. Hơn nữa trong vấn đề hôn nân này, họ là kẻ chủ động, tất nhiên chuyện trọng khinh mẹ tin chắc họ không hề có ý nghĩ đó. Con đừng suy nghĩ sâu xa sẽ sinh ra ấn tượng không đẹp hạnh phúc về sau.

- Nếu con đoán không lầm, mẹ đang có ấn tượng tốt về họ chứ?

Mẹ Kiều Khanh gật gù giọng chắc nịch:

- Đúng đó con, họ là người tốt, gia đình danh giá, thích hợp để cha mẹ gả con.

Kiều Khanh nhíu mày:

- Sao mẹ tin tưởng họ vậy?

- Không tin sao được, nếu họ là người không ra gì thì tài sản nhà mình đã bị nhà nước phát mãi hết rồi. Vả lại con người ta làm việc ở trên thành phố, tiền nhiều lắm.

Kiều Khanh xỏ dép đứng lên đi tới đi lui. Nàng nói mà thái độ có chút mai mỉa, bất bình:

- Nếu là bạn tốt, giúp đỡ bạn bè sao còn có ý đồ.

Mẹ Kiều Khanh ngồi trên ghế bành với quyển sách dày cộm nơi tay, bà gấp lại ngước mắt lên nhìn.

- Cái gì ý đồ? Người ta muốn con về làm dâu nhà họ, chứ có bức ép gì con đâu, nhưng mà con nói câu khó nghe vậy? Chuyện lấy chồng, trước sau gì con cũng phải nghĩ tới thôi.

Kiều Khanh chặc lưỡi:

- Đanh vậy rồi! Nhưng lúc này chưa phải là lúc con nghĩ tới, hơn nữa chồng con do con tự chọn, con mới có hạnh phúc chứ mẹ?

- Xưa kia mẹ lấy ba con, mẹ cũng đâu được quyền định đoạt. Vậy mà mãi đến bây giờ, mẹ vẫn thấy mình sống hạnh phúc.

Kiều Khanh bước đến chỗ chiếc ghế mây đặt sát phòng khách nàng ngồi bó gối. Mắt Kiều Khanh lơ đễnh nhìn ra ngoài ô vuông cửa sổ.

- Chuyện lấy chồng ngày nay đâu giống thời xưa hả mẹ. Chả lẽ cái nguyên tắc lạc hậu cổ hủ của ông bà xưa cứ phải truyền mãi cho đến ngày nay sao?

- Cái lối hỏi chuyện của con không khác nào như đang châm chích. Con phải biết nghĩ cái ân nghĩa của nhà họ Triệu đối với mình. Nếu không có ông Triệu ra tay giúp đỡ kịp thời chưa chắc gì ngày nay mình còn có nơi mà ở chứ nói chi là cái uy tín xưa nay.

Trước hiện trạng này gia đình Kiều Khanh khó mà lấy lẽ phải hoặc công bằng về phía mình được, cô chụm môi, chỏi một tay lên chống cằm, dịu giọng hỏi chuyện mẹ:

- Anh ấy hiện ở đâu vậy mẹ? Mặt mũi coi có được hôn?

Bà mẹ lườm con gái một cách âu yếm:

- Đừng có trẻ con như vậy, đẹp xấu không thành vấn đề, vấn để là ở chỗ người ta thương yêu mình là được rồi.

- Nhưng biết người ta có thương con như mẹ nói không, hay cưới con về rồi sau đó đối xử khinh khi cay cú. Nói thiệt nếu có thái độ cử chỉ đó con sẽ không nhịn đâu à nghe.

Nghe luận điệu trẻ con của con gái, bà Diệu Thu phàn nàn:

- Chưa gì đã tỏ ra mình không nhún nhừơng ai rồi, rõ là cái tính bướng bỉnh không chừa của con. Ở nhà thì được, nhưng làm dâu phải tuyệt đối tuân thủ quy tắc nhà chồng đó, biết chưa?

Rồi bà Diệu Thu bước lại gần xoa nhẹ lên mái tóc con gái tỏ một cử chỉ trìu mến, yêu thương.

- Kiều Khanh! Con gái lớn rồi đừng tập tính hờn giận hay nũng nịu trẻ con, ở nhà với mẹ thì được, chứ lấy chồng rồi thì đã là người lớn không ai chìu con đâu. Xuất giá tòng phu, nhập gia tuỳ tục nghe chưa con. Đừng để cha mẹ bị mang tiếng là điều không hay. Hơn nữa con phải biết tính cha con, ông ấy luôn luôn nghiêm khắc sống trong gia đình, tối kỵ những bất công xảy rạ..

Previous Page of 70Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended