Previous Page of 17Next Page

những câu truyện t/y tuổi teen(trà sữa cho tâm hồn)

spinner.gif

Màn khiêu vũ của trái tim

"1, 2, 3..." tiếng thầy giáo đều đều đập nhịp. Cả lớp say sưa nhảy theo điệu nhạc, riêng Linh say sưa... đạp vào chân thằng Tùng.  

Chính thằng Tùng là người rủ rê nó đi học nhảy cổ điển với lý lẽ "mình mà loè trước mặt bọn trong lớp đảm bảo quý-sờ-tộc như chuyện nhà Mộc". Ấy vậy mà bây giờ, chính thằng Tùng là người hối hận nhất quả đất khi "phủi phui cái mồm tao lỡ mời mày đi nhảy". Nó rít qua kẽ răng:  

- Xin mày đừng mang "khúc giò lụa" của mày mà nện vào cái ống đồng yêu quý của tao nữa.  

Liếc nhìn thầy thật nhanh, xoay đủ một vòng theo nó là cực điệu nghệ ở nhịp 8, Linh cười toe:  

- Mày phải nói là "xin Linh đừng mang đôi chân ngà ngọc của mình làm khổ ống đồng của Tùng nữa" thì tao tha cho.  

Hai đứa mải cãi nhau chí choé không để ý có một cái đầu vừa thò vào rồi lại... thụt ra ở ngoài cửa. Mãi mới có một giọng rụt rè:  

- Anh chị cho em hỏi?  

Tùng quay ra và ngay lập tức nó thấy thời gian dường như đông cứng lại. (Đấy là sau này nó tả với con Linh thế, chứ bấy giờ đầu óc nó choáng váng, làm gì biết văn với chả hoa). Tùng cảm giác mọi thứ xung quanh đột nhiên biến mất, chỉ còn hai khuôn mặt: Một là rất đờ đẫn của nó, và hai là cực ngơ ngác của Nhóc. Thấy thằng bạn đột nhiên á khẩu, Linh nhanh nhảu:  

- Em hỏi gì thế?  

- Dạ, em muốn gặp anh Mạnh ạ!  

Một giây đủ để Tùng bừng tỉnh. Nó tỉnh bơ:  

- Thì anh là... Mạnh đây. Có chuyện gì không em?  

Trước vẻ mặt mừng húm của Nhóc vì tìm thấy "anh Mạnh", Tùng quay sang làm nốt bổn phận của "một người đàn ông văn minh nhất hành tinh" khi nói với con Linh một câu vô cùng... tình bạn:  

- Linh ra ngoài kia lấy hộ mình cái ghế cho em ấy được không?  

- Nhóc là sự kết hợp hoàn hảo giữa thiên thần và... quỷ sứ.  

Tùng thở dài đánh sượt vào mặt con Linh rồi lại chống tay lên cằm theo đúng phong cách "cô bé ngồi bên cửa sổ". Nhóc học lớp 10, là học sinh của mẹ nó. Tùng biết Nhóc trong một lần "đen đủi hơn cái máy ủi". Số là hôm đó Tùng đang ngon giấc vào một buổi trưa đẹp giời thì nghe thấy tiếng gọi nhau ời ời ngoài cửa phòng nó. Tiếp đó, cánh cửa bật mở tung như sức mạnh của một cái bếp ga vừa nổ và một đứa con gái hùng dũng bước vào sau khi tuyên bố một câu xanh rờn với bọn bạn gái đang ngấp nghé ngoài cửa:  

- Vào đi bọn mày, mình học ở phòng này mà!  

"A...aaa!" - Tùng gào lên như thể mình là... một nạn nhân thứ thiệt và tiếp sau đó đứa con gái cũng gào theo hết công suất. Tùng cuống cuồng chui mình vào chăn để giấu đi cái tư thế "khiếm nhã" quần đùi áo... không có thì chẳng may ngã lộn cổ xuống đất, cùng lúc đó đứa con gái cũng bổ nhào ra cửa.  

- Đó chính là Nhóc!  

Tùng kết luận với Linh.  

Té ra, lớp của Nhóc sắp phải thi "đôi nhảy đẹp toàn trường" và địa chỉ lí tưởng để bồi dưỡng cho các bé không ai khác chính là ông Mạnh - ông anh trai tài hoa của nó. Hôm qua mẹ nó đã cho Nhóc địa chỉ lớp học nhảy của anh Mạnh, trong đó có nó và con Linh đang ra sức vừa học vừa phá hoại. Sau một năm trời ngồi... ngó qua khe cửa mỗi lúc Nhóc tới học thêm nhà nó, tới hôm qua Tùng mới được "đàng hoàng" ngồi nói chuyện với Nhóc.  

Cảm giác sung sướng đó không kéo dài được bao lâu vì cái Linh đã lôi nó về với thực tại một cách phũ phàng khi đập bốp tờ giấy hẹn của Nhóc vào mặt nó. Một tuần - chỉ một tuần nữa thôi, nó phải đến lớp của Nhóc để dạy dỗ sao cho bọn "chíp hôi" đó có thể nhảy thông thạo. Tùng thừ người ngơ ngẩn, nó nhớ đến câu nhận xét của anh Mạnh về nó và con Linh rằng "Khiêu vũ là một môn nghệ thuật và bọn mày được sinh ra để chứng tỏ rằng không phải ai cũng là một người nghệ sĩ". Hừm! Giờ nó đã trót nhận mình là anh Mạnh thì không thể rút lui và lòi cái đuôi cáo ra với Nhóc được. Nó búng tay quyết định, chộp lấy cái điện thoại và phone cho ông anh:

Previous Page of 17Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended