Previous Page of 357Next Page

Anh se doi em trong hoi uc

spinner.gif

Chương 1: Ngỡ là cố nhân đến

  Chỗ ngồi của Tư Đồ Quyết gần với lối ra của máy bay, nhưng cô lại là người cuối cùng bước xuống máy bay. Cô nhìn những hành khách cùng chuyến bay lần lượt bước qua mình, lúc đầu còn có người cảm ơn cô đã nhường cho đi trước, nhưng sau cùng tất cả đều dùng ánh mắt kì lạ nhìn cô gái kia như đang bị đóng đinh trên ghế.

Cho đến khi một vị tiếp viên bước đến trước mặt cô, nở nụ cười nhẹ nhàng hỏi: “Thưa cô, chuyến bay đã kết thúc, xin hỏi, tôi còn có thể giúp gì cho cô không?”. Tư Đồ Quyết lúc này không thể không đứng lên, liền nở nụ cười nói: “Không, cảm ơn, tôi đi đây”.

Cô ở trong toilet trang điểm rất lâu, cuối cùng trở thành hành khách cuối cùng đến nhận hành lý của chuyến bay. Tuy là thế, nhưng lúc đứng ở lối ra vào, cô vẫn bắt mình hít thở sâu năm lần.

Lần này cô từ Los Angeles về nước, quá cảnh tại Thượng Hải rồi mới đến thành phố G. Tuy là chuyến bay đêm, nhưng cửa ra vào vẫn đầy ắp người đón máy bay. Cô vội vàng kéo hành lý bước đi, không nhìn thấy bất kỳ gương mặt quen thuộc nào, đương nhiên, cũng không phải là không có người ở một góc nào đó đang gọi tên cô. Đối với một người xa quê 7 năm mà nói, đối diện với cảnh tượng như này, hai phần là cảm thấy thất vọng, mất mát, nhưng tám phần là cảm thấy nhẹ nhõm.

Cửa chính của sân bay buổi đêm đã không còn giống như trong kí ức của năm xưa nữa, mỗi một cảnh tượng xa lạ trước mắt như đang nhắc nhở cô rằng thời gian bảy năm qua là có thật. Thời gian luôn luôn có thể thay đổi một số thứ, đấy chẳng phải là lí do để cô thuyết phục mình quay trở về sao?

Cả hàng dài đợi taxi đã bớt dần, cuối cùng cũng đến lượt cô. Tư Đồ Quyết vừa định đặt hành lý vào cốp xe thì bất thình lình hai bàn tay từ phía sau lưng cô đóng ập nắp xe lại.

Tư Đồ Quyết ngạc nhiên, liền quay người đề phòng, nhưng chỉ sau vài giây nhìn rõ người đó, tâm trạng liền biến đổi, khuôn mặt nở một nụ cười mừng rỡ. Cô thả hết đồ vật đang xách, ôm lấy người kia. Đáp lại vòng ôm của cô, người kia cùng dành tặng cô một cái ôm mạnh mẽ và vững chắc.

Thực ra cô không thích những cảnh tượng tình cảm như thế này, nhưng nước mắt cứ tự nhiên mà tuôn rơi, cho đến khi người kia nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nhẹ nhàng nới lỏng tay, cô mới trở về thực tại với đôi mắt đẫm lệ —– Ban đêm của phương Nam thật nóng nực, người qua lại trên sân bay… còn có cả những người lái xe trong tâm trạng bực bội, những người chờ xe với khuôn mặt mơ hồ…

Cô bỗng dưng bật ra tiếng cười, rồi nhìn người kia với ánh mắt vô tội, vội vàng nói xin lỗi người lái xe và hành khách phía sau. Người kia tiện tay nhận lấy hành lý của cô, khoác vai cô bước đi, “Xe của anh đỗ ở bên kia”.

Previous Page of 357Next Page

Comments & Reviews (1)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended