Previous Page of 11Next Page

phuj nữ thực tế đàn ông phát cuồng

spinner.gif
Phụ nữ thực tế , đàn ông phát cuồng - Trang Trang

Dịch giả: Trần Quỳnh Hương

Chương 8: Tỏ tình


Ánh tà dương rực rỡ chiếu xuống, trong mắt Phùng Hy và Mạnh Thời đều ẩn chứa một nụ cười rạng rỡ. Anh không khinh thường cô khi cô mua đồ rẻ tiền, cô cũng không còn ngượng nghịu nói rằng mình không xứng với anh.

Ngày nào phó tổng giám đốc Vương cũng sang phòng làm việc của Phùng Hy chơi, nói chuyện cười đùa với các nhân viên trong phòng cô. Đến trưa, thỉnh thoảng còn nổi hứng trả tiền cơm hộp cho mọi người. Tính cách xởi lởi dễ gần của ông đã khiến cho các nhân viên mới đến nhanh chóng làm quen được với ông.

Tiểu Lưu thắc mắc: “Lạ thật, đường đường là phó tổng giám đốc mà lại xuống quản lý chúng ta. Giám đốc Phùng Hy nghỉ phép, đáng lẽ phải là giám đốc Dương Thành Thượng quản lý mới đúng!”.

Bàn luận thông tin vỉa hè luôn là chủ đề của dân văn phòng, Tiểu Cao nhìn Tiểu Lưu nói: “Cậu không thấy mỗi lần phó tổng giám đốc Vương đến, sắc mặt giám đốc Dương trông khó coi lắm à? Chắc chắn anh ấy không muốn để phó tổng giám đốc Vương quản lý, nhưng lại chẳng có cách nào”.

Đúng là Dương Thành Thượng hậm hực vô cùng, bèn gặp riêng Phụ Minh Ý đề nghị, hay là để cho Phùng Hy nghỉ lùi số ngày phép còn lại vào thời gian sau. Phụ Minh Ý chỉ bình thản đáp lại một câu: “Cứ để cô ấy nghỉ đi. Vương Thiết thích làm gì cứ việc làm, chỉ cần anh phân rõ nghiệp vụ của phòng đấu thầu và bộ phận cơ khí thôi là được”.

Dương Thành Thượng lập tức hiểu ngay ý của Phụ Minh Ý, do đó hơn một tháng nay không triển khai nghiệp vụ nào, để Vương Thiết ngồi ôm phòng đấu thầu mà không làm được gì. Nhưng hôm nay Dương Thành Thượng sốt ruột rồi, trước khi diễn ra cuộc họp hàng tuần, ông đã vào phòng Phụ Minh Ý, bất chấp ánh mắt của Vương Thiết.

“Tổng giám đốc, Phùng Hy không quay lại làm việc e rằng không được. Tổng giám đốc Thái của công ty Cừ Giang gửi thư đến nói rằng, công trình của họ sắp được triển khai rồi, đơn hàng đó tổng cộng cũng phải hơn trăm triệu nhân dân tệ!”. Dương Thành Thượng không thể từ bỏ vụ làm ăn này. Bộ phận Phùng Hy trực thuộc bộ phận cơ khí, hàng ngày Vương Thiết qua lại ở phòng đấu thầu, kiểu gì cũng phải nhúng một tay. Chỉ cần nghĩ tới việc Vương Thiết tham gia vào với cương vị của phó tổng giám đốc, còn mình thì phải cung kính đứng sau đuôi ông ta để giới thiệu với tổng giám đốc Thái là Dương Thành Thực lại ấm ức.

Phụ Minh Ý trầm ngâm một lát rồi cười: “Đơn hàng hơn trăm triệu nhân dân tệ này không chỉ đơn thuần là đơn đặt hàng máy móc chứ?”.

“Có hơn hai mươi triệu tiền thép. Trước đây Trần Mông ở bộ phận vật liệu đều đặt thép ở cùng một nhà cung cấp, một tấn thép chỉ cần thêm hai mươi tệ là bán đi được, ai chả biết Trần Mông và Vương Thiết kiếm được lời gì trong những vụ này!”. Dương Thành Thượng cười khẩy nói.

Vương Thiết nói Dương Thành Thượng mở công ty riêng ở ngoài, kéo hết đơn đặt hàng của công ty về phía mình, lẽ nào Vương Thiết trong sạch ư? Ai chẳng biết giá thép dao động lớn, một tấn thêm hai mươi tệ là lời, thêm hai trăm tệ cũng là lời. Nghe nói nhà cung cấp đó kiếm được năm triệu ở công trình Ma Phong năm đó, công trình Ma Phong hồi đó Vương Thiết còn đang làm giám đốc bộ phận vật liệu, đơn hàng này công ty chỉ kiếm được hơn hai mươi nghìn vừa đủ để bù những chi phí

Previous Page of 11Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended