“Cỗ tự tự nghĩ ngợi, sảng mai, chúng ta, khợi hành” (Dịch: Cô từ từ nghỉ ngơi, sáng mai, chúng ta, khởi hành)
Sau khi hòa thượng và ni cô rời khỏi, tôi ở lại trong lều với bốn người phụ nữ khác. Tuy không hiểu được bọn họ đang nói gì, nhưng người nào cũng tỏ ra rất thân thiện. Tôi không thể mặt dày đòi thêm đồ ăn, đành phải nằm xuống tấm thảm ấm áp mà bọn họ vừa trải ra cho mình.
Tự dưng lâm vào tình cảnh bỡ ngỡ như thế, không hiểu được tiếng cũng không biết mình đang ở đâu. Trong đêm khuya yên tĩnh, ngoài cửa lều, tiếng gió quét qua sa mạc rít lên từng hồi, như kể lể như than khóc. Tôi thực ra không hề mạnh mẽ như bề ngoài, vừa nhắm mắt lại đã cảm thấy nhớ nhà khôn xiết, vùi đầu xuống gối. Để khỏi khóc vì nhớ cha mẹ, tôi phải áp dụng biện pháp thôi miên vẫn hay dùng:
Điểm qua trong đầu hình ảnh những đồ vật xung quanh mà tôi đã quan sát được trước lúc ngủ, rồi lần lượt gọi tên chuyên môn cho từng cái: thảm tôi nằm là thảm hoa văn hình thoi bằng nhung, gối là gối hoa văn hươu trong vòng tròn nhỏ, chăn là chăn lông hoa văn tam giác, bình nước vừa uống là bình gốm một quai hoa văn lưới, bát đựng bánh là bát gốm làm từ đất sét.
Tôi nghĩ chắc là mình đã đến cổ đại rồi, bởi vì kỹ thuật chế tạo những đồ gốm này còn rất thô sơ. Dựa theo trình độ kỹ thuật làm gốm của vùng Trung Nguyên thì ít nhất từ hai nghìn năm trước đã có loại kỹ thuật thô sơ như thế rồi, không biết ở đây thì thế nào.
Trong tiếng gió vi vút bên ngoài lều và tiếng ngáy khe khẽ trong lều, kiệt sức vì những mệt mỏi gian nan cả ngày hôm nay, quấn chăn lại sát người, cuối cùng tôi cũng nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Add to your private library
Thư viện của tôiAdd this story to your public reading lists