seongjin; Giữ Lấy Vết Thương

seongjin; Giữ Lấy Vết Thương

  • WpView
    Reads 7,653
  • WpVote
    Votes 820
  • WpPart
    Parts 21
WpMetadataReadOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Mar 22, 2026
> Giữ Lấy Vết Thương Ở một ngôi trường nơi tiếng cười chỉ là lớp vỏ mỏng che giấu những bóng tối, Gyujin sống từng ngày như một chiếc bóng lặng lẽ. Cậu không nổi bật, không gây chuyện... ngoại trừ việc trở thành mục tiêu yêu thích của Seong Jun và nhóm bạn của hắn. Bị sỉ nhục, bị đánh, bị lấy đi từng đồng lẻ - tất cả đều đáng ra phải là nỗi căm ghét. Nhưng trong trái tim méo mó của Gyujin, những vết bầm lại trở thành minh chứng cho sự tồn tại của một người. Một người mà cậu vừa sợ hãi... vừa khao khát. Đây không phải là câu chuyện về tình yêu trong sáng. Đây là hành trình của một trái tim tự nguyện giữ lấy những vết thương, chỉ vì nó gắn liền với hình bóng duy nhất mà cậu không thể buông. Giữ Lấy Vết Thương - 30 chương, một tình cảm chênh vênh giữa đau đớn và ám ảnh.
All Rights Reserved
#8
seongjin
WpChevronRight
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [Trans] [Seongtak] Bang it, bite it, bruise it
  • He Said My Eyes Were Beautiful
  • [Chuyển ver] GYUSEOK| Tan Học Đợi Tôi
  • 「Conan」 Pandora tiểu thư [DỊCH]
  • [ Đồng Nhân Ma Đạo Tổ Sư] [Hi Dao] Tương Kiến
  • Seongjin | Kẻ gánh tội | r18
  • [Allseungmin-김승민] Không khóc

Hyuntak không phải kiểu người nghĩ nhiều trước khi nói, hoặc trước khi tung một cú đấm. Và từ trước tới giờ, điều đó vẫn hoàn toàn ổn. Nhưng mọi chuyện đã thay đổi kể từ khi Seongje - kẻ tưởng chừng đã biến mất, bỗng nhiên xuất hiện trở lại. Không phải với nắm đấm, không phải với đám đàn em, mà là với một nụ cười chết tiệt. Cái nụ cười mang theo thứ ma lực kỳ lạ, như một ngón tay vô hình khẽ chạm vào đúng cái điểm yếu nhất của Hyuntak, rồi lại vờ như mình chẳng hề cố ý. Những lời đe doạ nhưng không còn mang ý tứ đe dọa. Những tiếng cười của hắn, và cả cái cách hắn chạm vào Hyuntak như thể đó là điều hiển nhiên. Hyuntak có phản ứng. Quá nhanh, quá vội vã, đầy bối rối, cậu mắc kẹt giữa lằn ranh của việc phải khơi màu một trận chiến và sống im lặng để bảo vệ bạn bè. Nhưng sâu thẳm bên trong cậu, có một thứ cảm xúc gì đó còn tệ hơn đang len lỏi. Hyuntak không hiểu. Không muốn hiểu. Thế nhưng, cậu vẫn cứ như thế. Vẫn cứ để mọi chuyện xảy ra. Vẫn cứ để Seongje đến đủ gần, đủ để khắc lên cậu một dấu ấn khó phai mờ. Còn Seongje? Hắn muốn đào sâu hơn. Bóc trần tất cả. Và rồi, nhìn nó cứ thế bùng cháy. Link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/66070903/chapters/170264317

More details
WpActionLinkContent Guidelines