[NinhDu] - Sao có thể bị bẻ cong được! (Điền Hủ Ninh x Tử Du)

[NinhDu] - Sao có thể bị bẻ cong được! (Điền Hủ Ninh x Tử Du)

  • WpView
    Reads 12,598
  • WpVote
    Votes 675
  • WpPart
    Parts 19
WpMetadataReadMatureOngoing
WpMetadataNoticeLast published Sun, Sep 21, 2025
Câu truyện được viết dựa trên cảm hứng từ hậu trường của bộ phim Nghịch Ái. Nhân vật được lấy hình mẫu từ bốn diễn viên chính, câu chuyện là hư cấu, tin hay không tùy bạn đọc. --------- Trên phim trường, mọi cảm xúc đều có thể được diễn... trừ những rung động thật sự. Một người là diễn viên nhiều năm trong nghề nhưng chưa một lần thật sự nổi lên dù diễn xuất vẫn luôn rất tốt. Một người chẳng còn gì để mất, bị công ty bạc đãi, bị đồng đội bạo lực, tay trắng rời đi với khoảng nợ lớn. Họ gặp nhau trong một bộ phim boylove. Ban đầu, chỉ là hợp tác chuyên nghiệp: đọc thoại, tập cảnh, vào vai rồi rời vai. Nhưng giữa những lần "nghiệm" cảm xúc, những lần hôn theo kịch bản, những cái chạm tưởng như vô tình... lại dần trở thành thói quen không thể thiếu. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều biết - có những khoảnh khắc, họ không còn đang diễn nữa. Khi tiếng "cắt" vang lên, họ có thể trở về vai diễn, nhưng trái tim thì không thể. Và rồi, khi ánh đèn phim trường tắt đi... họ phải đối diện với câu hỏi: Những ngày tháng tuổi đôi mươi, không có gì để nuối tiếc, tham gia vào một bộ phim boylove cũng chẳng mất gì đúng không? Đóng phim cùng một gã đàn ông khác thôi mà có thể bẻ cong giới tính được sao?
All Rights Reserved
Join the largest storytelling communityGet personalized story recommendations, save your favourites to your library, and comment and vote to grow your community.
Illustration

You may also like

  • [QuanghungMasterD x Negav][HungAn]Hồng phai
  • Bí mật độc quyền-Nguyên Viện
  • Sa Bẫy [Hoàn]
  • [EDIT]TÔI THẬT SỰ KHÔNG THIẾU TIỀN
  • #Furry | Cậu bảo anh đây dỗ chồng cơ á?
  • Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
  • Ánh Sao Cuối Cùng ( Hoàn)

Hồng Phai - là khúc dương cầm vang lên giữa buổi chiều giông, nơi giai điệu của yêu thương bị bóp nghẹt bởi thù hận, nơi một trái tim chờ đợi trong lặng im còn trái tim kia lại lạnh lùng ngoảnh mặt -là bản tình ca dở dang viết giữa mùa hoa rụng. Một cuộc hôn nhân tưởng chừng viên mãn, hóa ra chỉ là sân khấu giả tạo lộng lẫy dựng lên từ những hiểu lầm, day dứt và một trái tim yêu đơn phương đến cạn kiệt. Cuộc hôn nhân của họ không phải là kết quả của tình yêu, mà là vết khâu vụng về giữa một trái tim tan nát và một trái tim không còn biết rung động. Cậu yêu, cậu đợi, cậu chịu đựng. Còn anh - chỉ biết quay lưng, trừng phạt và vùi chôn quá khứ trong những ánh mắt lạnh như băng .Giữa cung điện xa hoa của danh vọng và quyền lực, có một con người đang héo mòn từng ngày vì một tình yêu không lối thoát. Giữa muôn ngàn ánh nhìn, chỉ có một người cậu khao khát ngoảnh lại - và người ấy, vẫn mãi bước đi trong câm lặng. Liệu một ngày nào đó, trong trái tim chất chứa thù hận ấy có kịp nảy mầm trước khi sắc hồng phai tàn? Liệu rằng, khi sắc hồng đã phai, tim người có kịp nhận ra mình đã yêu? Hay mọi thứ chỉ là một hồi kết chậm rãi cho một tình yêu chưa từng được gọi tên? *Lần đầu viết truyện mong mọi người không chê và nhẹ nhàng với em nó ạ🥹🥺😖*

More details
WpActionLinkContent Guidelines