lừa dối

2.8K 88 13

Lừa dối

Tác giả: Lâm Lôn

Người dịch: Bạch Nhật Mộng

Beta: yuuju (chuột điên )

Thể loại: Oneshot, ngược luyến, BE

Vài lời từ người dịch:

Quà dịch tặng mừng sinh nhật Thỏ , dạo này ta đặc biệt có hứng thú với những thứ quái dị, thôi thì chúc Thỏ sinh nhật vui vẻ, ngày càng trẻ đẹp giỏi giang

Dịch cái oneshot này mệt thật, chả ai chịu beta cho ta, năn nỉ hết lời lão chuột mới chịu làm, thỏ ơi thỏ à, anh 2 beta đấy, có gì chém ổng đi, ổng gợi ý làm lẩu thỏ đấy.

Chỉ là chút gợi ý nhỏ, nếu được thì thử nghe cùng với hai bài nhạc ‘ Có người từng nói em yêu anh ‘ và ‘ Biển của anh ‘ khi đọc fic ^^

Warning: Fic không dành cho những ai có trái tim yếu đuối và tâm hồn nhạy cảm

” Dịch Nam, một tiếng nữa là phải đi Quỳnh Đảo rồi, giờ em còn muốn đi đâu nữa? ” Thương Vũ thấy Dịch Nam có vẻ mệt mỏi, kiệt sức nhưng vẫn cố gắng lết xuống giường, vội vàng đến nỗi chưa tắm mà đã xỏ quần vào, nhịn không được nói một câu.

” Chết tiệt! ” Dịch Nam nhìn nhìn đồng hồ rồi mắng một câu, ” Nếu không phải lúc nãy con cầm thú là anh phát xuân, thì bây giờ em đã chuyển tiền xong rồi. “

” Chẳng phải là chuyển tiền cho ba em sao, ngày mai kêu Trương Hiểu Bột giúp em chuyển đi là được rồi. Ai, không phải cuối tuần trước em vừa mới về nhà thăm ba em rồi sao?! Sao không để lại chút tiền? Để tuần này còn phải đi chuyển, thật phiền phức. “

” Cuối tuần trước? Tháng trước tiêu quá nhiều tiền, cuối tuần về nhà trong tay chỉ còn dư vài đồng. Đương nhiên phải đợi đến tuần này lãnh lương rồi mới chuyển được chứ. Còn nữa, anh đừng để cho Trương Hiểu Bột giúp chúng ta làm chuyện riêng nữa, anh ấy là trợ lý của anh chứ không phải của em, em chỉ là một quản lý nhỏ làm trong bộ phận kế hoạch thôi, đâu thể nào hở chút là lại đi kêu người ta giúp đỡ. “

” Vậy anh kêu nó đi là được chứ gì? Anh sẽ nói là chuyển tiền cho cha vợ của anh. ” Thương Vũ nhìn vào hình ảnh Dịch Nam đã ăn mặc chỉnh tề được phản chiếu trong gương, cậu đang đeo sợi dây nịt da cá sấu mà Thương Vũ tặng cho cậu vào lễ giáng sinh.

Dịch Nam không đáp lại lời nói nửa kiến nghị nửa trêu chọc của Thương Vũ, cậu đeo dây nịt vào một cách mau lẹ, khoác lên một chiếc áo gió màu trắng rồi cúi người xuống hôn Thương Vũ một cái: ” Em đến bưu điện một chút sẽ về, nhiều lắm là ba mươi phút. “

” Dịch Nam. “

” Gì? ” Dịch Nam vừa mở cửa định đi ra đã bị Thương Vũ gọi lại.

” Đêm qua anh mơ thấy ác mộng, mơ thấy thuyền của chúng ta đi ra biển và bị chìm, nhưng chỉ có một cái phao cứu sinh, lúc đó anh vô cùng lo lắng, em nói coi nếu là em thì em sẽ làm gì? “

” Đưa phao cứu sinh cho cái thứ ngu ngốc không biết bơi lội như anh ” Dịch Nam lập tức trả lời mà không hề suy nghĩ, ” Nhớ năm xưa, em là quán quân bơi lội của trường đó! Nếu xuống nước mà còn cần dùng phao cứu sinh thì đúng là quá mất mặt rồi …… “

lừa dốiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!