Phần kết

67.8K 120 13

Chương cuối  - Phần 1: Giáng sinh hạnh phúc



Rốt cục mọi thắc mắc cũng đã được giải đáp. Sau khi Lạc Tranh kể xong hết thảy, Louis Thương Nghiêu cũng có thể đem mọi chuyện xâu chuỗi lại với nhau, hoàn toàn hiểu hết được những vấn đề mà bấy lâu vẫn khiến hắn băn khoăn. 

Một lúc lâu sau, Louis Thương Nghiêu mới trầm giọng hỏi, “Em còn nhớ người đàn ông thần bí đó là ai không?” 
Lạc Tranh khẽ gật đầu, điều chỉnh lại tâm trạng rồi mới trả lời, “Là cha của Dennis. Trước kia, em không biết rõ thân phận của ông, rồi về sau, những ký ức về ông cũng nhạt nhòa dần. Cho đến khi Dennis cho em xem ảnh, em mới biết thân phận thật sự của ông.” 

Louis Thương Nghiêu khẽ gật đầu. Lúc trước, hắn bỏ bao công sức cũng không tra ra tung tích của người đàn ông thần bí. Xem ra cha của Dennis đã có sự chuẩn bị khá tốt để che dấu thân phận của mình. 

Lúc này, Beauchery Louis mới lên tiếng, giọng nói già nua có chút khô cứng chậm rãi vang lên….

“Giờ nghĩ lại mới hiểu vì sao năm đó mẹ cháu giấu sợi dây chuyền hoa bách hợp trong con gấu bông. Cha cháu chắc hẳn cảm thấy đó là món đồ đáng tiền nên đòi lấy đi bán. Mẹ cháu không chịu nên hai người họ mới nảy sinh mâu thuẫn.”

Trong mắt Lạc Tranh thoáng hiện lên nét bi ai, khẽ gật đầu, “Có lẽ là vậy! Lúc đó cháu thấy ánh mắt của mẹ rất phức tạp, dường như bà muốn nói cho cháu nhưng lại không cách nào mở lời. Lúc bà nắm chặt lấy con gấu bông hình như là muốn nói cho cháu biết thân phận thật sự của mình.”

Trong phòng bệnh, bầu không khí buồn bã như bao trùm hết thảy, mà tâm trạng mọi người cũng cực kỳ nặng nề….

***

Không lâu sau đó, Lạc Tranh cũng xuất viện. Nhớ đến những chuyện trước lúc nàng tỉnh lại, Louis Thương Nghiêu thực có chút lo lắng. Cũng may là bác sỹ Oswald thường xuyên giúp hỗ trợ tư vấn tâm lý mà Lạc Tranh lại cực kỳ phối hợp nên tình hình hồi phục của nàng rất nhanh chóng.

Hiện giờ, Lạc Tranh đã có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc cho cục cưng trong bụng khiến Louis Thương Nghiêu cũng yên tâm hơn. Bởi ở nhà có vợ và cục cưng đã chiếm hết tâm tư của hắn nên chỉ cần hết giờ làm, Louis Thương Nghiêu đều lập tức trở về nhà. Dù cho công việc có gấp rút thế nào thì hắn cũng sẽ mang về phòng làm việc tại biệt thự để làm bởi chuyện mà hắn thích nhất lúc này là nhìn Lạc Tranh mỗi ngày cực kỳ cao hứng ăn những món do đích thân hắn làm, rồi buổi tối hắn lại cùng nàng đi dạo trong khuôn viên biệt thự. 

Có đôi lúc hắn còn nghĩ, làm giám đốc tập đoàn đã không còn là điều quan trọng nhất với mình nữa bởi có được người phụ nữ yêu thương bên cạnh như vậy, hắn cũng cảm thấy đủ rồi. 

Ngoài công việc, Louis Thương Nghiêu còn đặt ra cho mình rất nhiều chuyện để làm như thiết kế phòng trẻ, nôi cho em bé…Thậm chí mỗi món đồ chơi dành cho cục cưng hắn đều tự tay kiểm tra xem chất liệu của nó có phải đều có nguồn gốc tự nhiên hay không, có thể tổn hại đến sức khỏe cục cưng hay không? Tóm lại, mỗi một chi tiết hắn đều để ý cực kỳ cẩn thận khiến Lạc Tranh vừa cảm thấy kinh ngạc vừa thích thú. 

Một ngày nọ, cuối cùng tuyết cũng ngừng rơi, ánh mặt trời yếu ớt nhẹ nhàng chiếu những tia nắng nhạt trên mặt đất. Lớp tuyết mỏng trên đường cũng đã được nhân viên chuyên trách quét dọn sạch sẽ để lộ ra mặt đường trơn láng. 

Trong nghĩa trang, không khí có chút lạnh lẽo bởi thời gian này rất ít người lui tới thăm viếng. Khi Lạc Tranh đem một bó cúc trắng đặt trước mộ bia, trong không khí thoang thoảng mùi hương hoa thơm ngát khiến nàng cũng nhớ lại rất nhiều chuyện, căn bệnh dị ứng phấn hoa của Lạc Tranh cũng không cần chữa mà đã hoàn toàn khỏi hẳn. 

Trên bia mộ, một gương mặt phụ nữ xinh đẹp với nụ cười tươi như hoa có những nét rất giống với Lạc Tranh, đặc biệt là đôi mắt. Bia mộ được đề tên Fanny. Cách đây không lâu, Lạc Tranh đã tự mình đưa tro cốt của mẹ trở về Pháp, chôn cất ở nghĩa trang này. Đương nhiên nàng cũng không đưa tro cốt của cha mình sang đây. Chuyện hợp táng của cha mẹ, Lạc Tranh không cách nào làm được bởi lẽ cả đời này nàng cũng không cách nào gỡ bỏ khúc mắc trong lòng. Một cặp vợ chồng cuối cùng lại trở thành oan gia thực sự là chuyện đáng buồn đến cỡ nào! 

Trước bia mộ của mẹ, Lạc Tranh đứng lặng rất lâu cho đến khi Louis Thương Nghiêu đau lòng đem áo choàng khoác lên người nàng, nhắc nàng nên trở về. Lúc đó, Lạc Tranh mới hít sâu một hơi để che đi những giọt nước mắt đã dâng tràn bờ mi. 

Cho đến khi ngồi vào xe, điều hòa ấm áp bên trong khiến thân thể lạnh băng của Lạc Tranh dần ổn định lại, nàng mới nhìn Louis Thương Nghiêu nhẹ nhàng nói. “Ở Trung Quốc có câu nói, “Không thù không thành phụ tử, không oán không nên vợ nên chồng”. Xem ra câu nói này cũng không phải là không có đạo lý.” 

Louis Thương Nghiêu cũng không vội khởi động xe, hắn quay sang lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu, trong mắt tràn ngập tình yêu say đắm. Bàn tay ấm áp của hắn nắm lấy tay nàng, kéo nàng vào trong lòng, cúi đầu dịu dàng lên tiếng, “Anh không thích câu nói đó chút nào!” 

Lạc Tranh ngẩng đầu nhìn hắn, thấy ánh mắt hắn hiện lên chút ngang bướng nhưng sự vui vẻ trong đó lại không hề suy giảm.

“Anh cảm thấy câu nói đó phải đổi lại một chút thì mới phù hợp.” 

“Đổi lại thế nào?” Lạc Tranh cảm thấy có chút hiếu kỳ, bật cười nhìn hắn. 

Louis Thương Nghiêu nhìn nàng rất lâu, ánh mắt vui vẻ của hắn vẫn chăm chú đặt lên gương mặt xinh đẹp của nàng, lại ôm chặt lấy nàng rồi dịu dàng nói, “Cần phải đổi thành: Có phúc mới được thành phụ tử, có duyên mới nên nghĩa vợ chồng.” Nói xong, hắn cúi xuống đặt lên môi nàng một nụ hôn say đắm. 

Trong lòng Lạc Tranh lúc này là cảm giác hạnh phúc cùng ngọt ngào vô tận. Nàng cũng vòng tay ôm lấy cổ hắn, dịu dàng đáp trả nụ hôn đầy thâm tình kia…

Bên ngoài cửa xe, từng bông tuyết lắc rắc lại bắt đầu rơi xuống, những bông tuyết tinh khiết với sáu cánh tuyệt đẹp lung linh như những lời chúc hạnh phúc…

Mùa đông Paris năm nay thực sự rất đẹp…

***

Paris… Đêm Giáng sinh…

Căn biệt thự màu trắng tinh khiết lại càng trở nên như mộng như ảo trong đêm Giáng sinh an lành. Từng bông tuyết lớn bắt đầu rơi mau hơn, không khí khắp nơi đều tràn ngập hương vị Giáng sinh với khung cảnh được trang hoàng lung linh sắc màu hạnh phúc. 

Lò sưởi trong phòng khách biệt thự đang nhen lên một ngọn lửa cực kỳ ấm áp. Đối diện với bộ sofa cỡ lớn là cây thông Noel cao hai tầng, trên đó ngoại trừ treo rất nhiều đèn màu và các đồ vật trang trí còn có rất nhiều hộp quà tặng chồng chất xung quanh.

Bản nhạc White Christmas thần thánh nhẹ nhàng vang lên cực kỳ du dương lan tỏa khắp từng góc nhỏ trong căn biệt thự như đang cùng hòa với bầu trời tuyết trắng bên ngoài cửa sổ. 

Đêm nay, rất nhiều người đã có mặt tại biệt thự từ sớm, điển hình là Beauchery Louis. Có lẽ ông đã quá mệt mỏi với cuộc sống cô độc nên đã đến đây cùng đón Giáng sinh với Louis Thương Nghiêu, Lạc Tranh. Tân Thanh Hà cũng tới giúp mọi người chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon và quà tặng. Trường của Liệt cũng được nghỉ nên cậu ta cũng ôm con chó nhỏ trở về. Con chó nhỏ dường như rất nhớ nơi này nên nó cực kỳ sung sướng chạy khắp lầu trên, lầu dưới liên tục không ngừng nghỉ. Đêm nay, nó được hóa trang rất đẹp, ngoài chiếc áo màu đỏ đặc trưng cho không khí Giáng sinh, nó còn được đội một chiếc mũ rất khoa trương trên đầu. 

Ngoại trừ mấy người họ, Lạc Tranh còn mời cả Dennis, học trò của nàng - Vi Như, cô bạn thân Lưu Ly, cuối cùng là anh chàng ưa thích mấy chuyện náo nhiệt - Kỳ Ưng Diêm. Bất quá, Lạc Tranh vốn là người thông minh nên có thể nhìn ra nguyên nhân thực sự khiến Kỳ Ưng Diêm có mặt tại nơi này.

Mỗi người họ đều mang đến những món ăn tuyệt vời cùng những món quà đầy ý nghĩa. Nhất là Lưu Ly, cô đã dùng loại dầu thơm mới điều chế với hương thơm nhẹ nhàng khiến lễ Giáng sinh năm nay có một hương vị hoàn toàn tươi mới.