Chương 6

418 16 0
                                                  

~ 6 ~

" Anh cùng bọn họ giống nhau, đều chán ghét em như vậy! Nhưng anh còn xấu hơn bọn họ, trước giả vờ đối tốt với em, đợi khi em yêu anh, không có anh thì không sống được, anh lại một cước đá em đi! "
———

Ngày hôm sau là thứ hai, buổi sáng tám giờ, Thịnh Kỳ Phương tỉnh lại, Bái Chính còn ở cạnh anh ngủ, hiếm thấy không có đi làm điểm tâm.

Cậu đại khái cực kỳ mệt mỏi, cuộn mình trong người Thịnh Kỳ Phương, lông mi dài khẽ động, miệng nhẹ khẽ mím, ngủ rất say.

Thịnh Kỳ Phương quay đầu nhìn cửa sổ, mặt trời lớn đã sớm lên cao, tối hôm qua làm quá gấp, hai người đều không giữ được lý trí, cửa không đóng, cửa sổ không khóa, rèm cửa cũng không kéo. Nửa đêm rơi xuống một trận mưa, tạt vào trong chậu hoa trên ban công, bùn đất xám đen dính tung tóe trên rèm cửa màu trắng.

Kỳ thực khi trời mưa Thịnh Kỳ Phương đã dậy, nhưng Bái Chính gắt gao quấn lấy anh, tay chân không thể động, trong chăn lại ấm, nên anh cũng không đứng dậy.

Anh dời mắt, lại bị Bái Chính hấp dẫn lực chú ý. Bái Chính không biết mơ mộng cái gì, lẩm bẩm vài tiếng, lại ở trên người anh cọ. Thịnh Kỳ Phương cúi đầu nhìn một lúc, kéo tay mình ra khỏi người Bái Chính, rửa mặt mặc quần áo. Sau khi anh ra khỏi phòng tắm, Bái Chính tỉnh, đang ôm lấy chăn ngồi trên giường dụi mắt.

" Lão công. . . "

Miệng Bái Chính vô cùng sưng, Thịnh Kỳ Phương sửng sốt một chút, anh không biết mình dùng khí lực lớn đến vậy để hôn Bái Chính.

" Buồn ngủ quá. . .Phải đi làm sao? " Bái Chính vịn eo xuống giường, muốn đi tắm, thời điểm đi ngang Thịnh Kỳ Phương, rất không muốn xa rời sờ lên tay Thịnh Kỳ Phương, " Em rất nhanh sẽ xong, sau đó làm cơm. "

Thịnh Kỳ Phương nói: " Không ăn, sẽ trễ. "

Bái Chính buông anh ra, " Vậy em chỉ đánh răng, trước làm cơm. "

Bái Chính tên quả không sai, cậu quá có chủ ý, Thịnh Kỳ Phương biết, nếu hôm nay anh không ăn bữa cơm này, Bái Chính có thể sẽ cho toàn bộ công ty nghỉ làm cũng nên.

Mặc dù chỉ là một công ty nhỏ không ra hồn của Bái gia, nhưng vì anh nên mới xảy ra loại tình huống này, Thịnh Kỳ Phương vẫn rất đau đầu.

Anh không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống.

Tư thể di chuyển của Bái Chính có chút kỳ quái, thời điểm đứng chiên trứng cũng luôn vịn eo. Ban đầu Thịnh Kỳ Phương ngồi ở bàn đối diện nhà bếp, nhưng Bái Chính cứ ở trước mặt anh lắc lư, qua một lát, anh thay đổi vị trí.

Làm cơm xong, Bái Chính vẫn chưa ăn, cậu dọn chén đũa cho Thịnh Kỳ Phương , ngồi ở bên cạnh, đem cằm chống lên mu bàn tay, tựa như nhìn thấy đồ tốt quan sát Thịnh Kỳ Phương.

" Lão công. " Bái Chính đột nhiên mở miệng, " Mấy ngày trước gặp thầy Lưu sao? "

Thịnh Kỳ Phương không lấy làm lạ, mắt cũng không nhấc, chỉ " ừ " một tiếng.

" . . . "

" Thầy hỏi anh vì sao ở trong nước. . .Anh trả lời thế nào? "

Vẻ mặt Bái Chính có hơi xấu hổ, Thịnh Kỳ Phương buông đũa, lạnh lùng nhìn cậu, " Mới có tám tháng, chuyện để nói không nhiều lắm. Chỉ là bị em trói ở nhà 2 tuần, tự sát không thành, thiếu chút nữa bị đưa vào viện tâm thần, em trai trong tù bị lấy ra uy hiếp, không còn cách nào khác, cuối cùng khuất phục, nghe lời. Ông ấy hỏi tôi hiện tại đang làm gì, tôi nói tạm nghỉ học, hiện tại mỗi ngày cùng em làm tình. "

( Edit - Hoàn ) Quả Hồng Nhũn - Thu Thiên Tại Thời Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ