Chương 4

446 15 2
                                                  

~4~

" Em hôm nay đến thăm Thịnh Kỳ Viên, nói với cậu ấy, anh đi công tác, cuối tuần mới trở về, nếu như anh không trở lại. . . "
———

Bái Chính nói để Thịnh Kỳ Phương kiểm tra, nhưng khi anh đi tới cậu lại theo bản năng đem vali ôm lại

Thịnh Kỳ Phương không có kiên nhẫn cùng cậu dây dưa, " Vậy là muốn để tôi xem hay là không? "

Bái Chính xấu hổ cúi đầu, cuối cùng vẫn đem vali đẩy ra, mở miệng nói: " Xem "

Thịnh Kỳ Phương mở vali, bên trên đều là đồ đạc của anh, nhưng anh thuận tay lật lên hai cái, dưới đáy liền lộ ra một chồng quần áo do Bái Chính xếp, còn thêm mấy hộp bao cao su từ trong góc lăn đến tay anh.

Anh đứng dậy, đem vali đá trở về bên chân Bái Chính, nén lửa giận nói: " Đem thứ không cần thiết lấy ra "

Bái Chính mở miệng muốn nói gì đó, sau cùng do dự hồi lâu, vẫn là rũ đầu ngồi xổm xuống, đem từng kiện từng kiện y phục mình vừa chuẩn bị lấy ra.

Tóc y rất mềm, hiện tại có chút rối, người vừa gầy, bộ dạng ngượng ngùng ngồi đó, lông mày nhíu lại, nhìn trông ủy khuất không chịu được.

Sắp xếp xong quần áo, cậu cầm lấy hộp bao, ngẩng đầu nhìn Thịnh Kỳ Phương, ánh mắt né tránh, nhỏ giọng hỏi: " Lão công, cái này...Anh muốn đem theo sao? "

Thịnh Kỳ Phương bực tức, " Không đem, muốn dùng tự tôi sẽ mua. "

Anh nói như vậy, tay cầm bao cu su bị Bái Chính dùng sức nắm đến trắng bệch, cậu lung tung nháy mắt, cuối cùng cắn môi đem hộp bao lấy ra để trên đất, sau đó giúp Thịnh Kỳ Phương đem vali hành lý đóng lại.

Bái Chính đại khái hiểu rõ Thịnh Kỳ Phương chắc chắn sẽ không đồng ý dẫn theo cậu, cho nên không nói nhiều nữa, trầm mặc đi làm đồ ăn sáng cho Thịnh Kỳ Phương.

Trong lúc Thịnh Kỳ Phương đang ăn, cậu an vị ở bên cạnh uy hiếp anh, " Em hôm nay đến thăm Thịnh Kỳ Viên, nói với cậu ấy, anh đi công tác, cuối tuần mới trở về, nếu như anh không trở lại. . . "

Thịnh Kỳ Phương ' cạch ' một tiếng đem đũa ném đi, Bái Chính liền bị dọa đến run rẩy, câm miệng không dám nói thêm.

Cậu theo Thịnh Kỳ Phương đi tới cửa, đương lúc anh muốn đóng cửa, cư nhiên bị cậu chặn lại, ánh mắt trông mong nhìn xem Thịnh Kỳ Phương, hai mắt cậu rất tròn, trên mặt là bộ dạng đáng thương, cầm lấy tay Thịnh Kỳ Phương nói: " Lão công, anh hôn em một cái. "

Thịnh Kỳ Phương không quan tâm đến cậu, xoay người muốn rời đi, lại bị Bái Chính nhào vào trong lòng, cố chấp giữ chặt cổ, thừa dịp anh không đề phòng mà kiễn chân hôn một cái.

Hôn xong lập tức lui lại, vịn tay nắm cửa nói: " Lão công hẹn gặp lại, đi đường cẩn thận. "

Thịnh Kỳ Phương đi công tác tổng cộng mất chín ngày, vào ngày thứ năm thì vô tình đụng phải chủ nhiệm khoa trước đây, chủ nhiệm khoa so với anh càng bất ngờ hơn.

Trong mắt thầy cô và bạn bè trước kia, Thịnh Kỳ Phương không lý nào sẽ xuất hiện ở C thị, hoặc có thể nói, Thịnh Kỳ Phương đáng lý ra không thể xuất hiện ở trong nước.

( Edit - Hoàn ) Quả Hồng Nhũn - Thu Thiên Tại Thời Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ