Chương 3

496 23 0
                                                  

~3~

" Em, em lại làm sai cái gì? Em không làm sai, anh không thể, không thể đi... Lão công... "
———

Sau khi để cho bên A tùy ý giày vò đủ, cuối cùng bản kế hoạch của Thịnh Kỳ Phương cũng được bàn giao

Kỳ thật dạo gần đây công ty nhận được một đơn hàng lớn, khiến cho bộ phận của bọn họ bận rộn muốn chết lên chết xuống, riêng bộ phận của Thịnh Kỳ Phương là bị công ty giữ lại, nói bận bịu vẫn là không có bao nhiêu việc, nói thong thả lại không biết từ đâu xuất hiện công việc khiến họ phải bận bịu.

Mấy bộ phận khác nhìn thấy vậy thì vừa hâm mộ vừa ghen tị. Ngay sau đó liền có một hợp đồng được kí kết, công việc cứ thế rơi xuống đầu từng người từng người một trong bộ phận của Thịnh Kỳ Phương.

Thịnh Kỳ Phương bị phái đi công tác, địa điểm là một huyện nhỏ chưa từng nghe qua tên, di chuyển bằng xe buýt mất hết bốn ngày.

Thịnh Kỳ Phương từ trong phòng quản lí đi ra, đồng nghiệp thấy thế nháy mắt tỏ vẻ thương cảm cho anh, nhưng việc này là anh cam tâm tình nguyện mà đi

Có thể cả một tuần không cần gặp Bái Chính, anh nghĩ tới đã cảm thấy xương cốt thoải mái phát mềm.

Bái Chính tuy rằng đem anh an bài dưới mi mắt, thế nhưng cấp bậc của Thịnh Kỳ Phương thật sự quá thấp, chỉ là một nhân viên bình thường, hai người dù là ở phòng họp cũng chưa từng gặp qua lần nào ,cho nên Bái Chính cũng không thể kiểm soát nhiều đến vậy, càng đừng nói tới những việc vặt vảnh này, cậu căn bản là quản không được

Buổi tối Thịnh Kỳ Phương xách ra vali đựng hành lý, từ bên trong tủ quần áo lựa chọn một hai bộ đồ để đem theo, Bái Chính tắm rửa xong đi ra nhìn thấy một màn này mặt mày thoáng cái đã trắng bệch.

Thịnh Kỳ Phương nhìn cậu, tựa như không có chuyện gì quay đầu đi, bộ dáng chậm rãi tiếp tục xếp quần áo.

Thời điểm khi anh kéo ra tủ đầu giường tìm chứng minh thư cùng bằng lái xe, Bái Chính rốt cục phát điên rồi, bổ nhào tới giật lấy đồ trong tay anh, lúc quỳ xuống không có chú ý , đầu gối liền hung hung đập mạnh vào một góc của vali, cổ họng phát ra một tiếng kêu đau, cậu ở trong lòng Thịnh Kỳ Phương trở nên mễm nhũn nhưng tay vẫn chăm chú lấy ra chứng minh thư Thịnh Kỳ Phương đang cầm.

Trong mắt cậu toàn bộ đều là cảm xúc sợ hãi, chẫm rãi lại có rất nhiều nghi hoặc, như là đang hỏi Thịnh Kỳ Phương, tại sao lại như vậy? Không phải nghe lời sao? Tại sao lại muốn đi?

" Lão công, lão công... " Bái Chính quỳ gối giữa hai chân Thịnh Kỳ Phương, áo ngủ tơ tằm màu xám nhạt trên người nới lỏng, trong mắt dâng lên hai hàng nước mắt, run rẫy bờ môi lắp bắp hỏi: " Em, em lại làm sai cái gì? Em không làm sai, anh không thể, không thể đi... Lão công... "

Khí lực của Bái Chính một nửa cũng không bằng Thịnh Kỳ Phương, không thể đoạt được chứng minh thư, cậu chỉ có thể luống cuống tay chân mà quay qua đối phó với vali hành lý.

Cậu trước tiên đem quần áo cùng máy vi tính Thịnh Kỳ Phương mang theo một mạch đổ ra, sau đó giơ chân đem vali đá tới cửa, thời điểm nắm lấy tay Thịnh Kỳ Phương, nước mắt cũng đã rơi, không biết là do tức giận hay là sợ hãi," Lão công, anh đừng như vậy,em..em là sai ở đâu? Em không làm gì sai, em không có, lão công... "

( Edit - Hoàn ) Quả Hồng Nhũn - Thu Thiên Tại Thời Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ