Chương 86

782 101 4

Chương 86

Edit + Beta: Vịt

***** 2 chương cuối tối nay sẽ lên nốt nhéeeeee

Ngày thứ 2 chơi xuân về, mọi người đều vẫn chưa bình thường lại được, đã bị lão Diệp quăng một bài tập làm thêm vào đầu — Lấy chơi xuân làm chủ đề, viết một bài văn.

Anh Mộng vò đầu, trải giấy viết văn ra, nhấc bút viết xuống câu đầu tiên, "Ngày chơi xuân, hơi nóng, dù sao cũng là mùa hè, cho nên tôi mang theo ba chai nước khoáng."

Dương Vũ Sàn đúng lúc đi ngang qua, quét mắt mở đầu bài văn của anh Mộng, "Đặt câu dùng từ với trình độ học sinh tiểu học này của mày, văn của mày đạt chuẩn thế nào vậy?"

Anh Mộng nghiêm túc suy nghĩ, "Có lẽ, toàn dựa vào giáo viên chấm bài lòng mang chân thiện mĩ, hạ thủ lưu tình?"

Dương Vũ Sàn không còn lời nào để nói, lách qua anh Mộng, đến hàng cuối lớp.

Giấy viết văn bày trước mặt Sở Dụ chưa viết một chữ, đang hai mắt vô thần lẩm bẩm, "Chúng tôi đi leo núi, trên núi có miếu, bên cạnh núi có giếng nước và cây bạch quả, phía sau núi có dòng suối nhỏ, ôi, hôm nay thật vui!"

Cậu đọc xong, hỏi Lục Thời, "Em viết như vậy nộp lên, lão Diệp có thể nghi ngờ nhân sinh hay không?"

"Sẽ không, thầy ấy sẽ bảo em viết lại."

Lục Thời thả một tờ giấy nháp vào trước mặt Sở Dụ, "Đề cương chi tiết, dựa vào thêu dệt."

Dương Vũ Sàn đã đứng bên cạnh một lát vội vàng hắng giọng, lên tiếng, "Ặc . . . . . . halu?"

Sở Dụ lúc này mới chú ý tới Dương Vũ Sàn, "Tìm tao sao? Chuyện gì?"

"Cái hạng mục lần trước tao từng thảo luận với mày ý, vừa nhận được tin tức nói, có người tranh giành đầu tư trước tao, sau đó lỗ vốn. Nhìn về phía sau, còn sẽ sập kinh khủng hơn."

Dương Vũ Sàn vô cùng may mắn, "May lúc ấy mày cản tao, nếu không giờ lỗ tiền hẳn là tao rồi."

Sở Dụ không có tranh công, "Tao nói, cũng phải mày muốn nghe mới được, đúng không?"

Cậu nhớ tới, "Đúng rồi, mày không phải nói, gần đây mà cũng không tìm được hạng mục nào hay luyện tay sao, ở chỗ tao thì tìm được một cái, tối nay gửi mail cho mày, mày xem xem."

Dương Vũ Sàn không hỏi nhiều, đơn giản đáp lời, "Được, xem xong thì cho mày câu trả lời."

Chờ Dương Vũ Sàn đi, Sở Dụ ghé sát vào Lục Thời nói chuyện, đắc ý, "Xong rồi, còn như vậy nữa, em cảm thấy mình có thể sẽ biến thành một thiên tài đầu tư tung hoành thương giới mất! Ài, em rõ ràng mới 18 tuổi!"

Trong mắt Lục Thời nổi lên nụ cười nhạt, giơ tay nhéo vành tai trắng nõn của Sở Dụ, "Nhà đầu tư thiên tài, em bây giờ phải viết văn trước."

Sở Dụ liền đau khổ, nhìn giấy viết văn rầu rĩ, "Trời ạ, nhà đầu tư thiên tài sắp bị viết văn bóp chết!"

Càng gần đến lớp 12, không khí khẩn trương lan tràn càng nhanh.

[Hoàn - Đam mỹ] Cắn ngón tay anh - Tô Cảnh NhànNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ