Chương 65

1.1K 97 2

Chương 65

Edit + Beta: Vịt

Sở Dụ hôn hai cái, Lục Thời cũng không động đậy.

Chẳng lẽ là bị mình dọa sợ?

Sở Dụ đang do dự, nắm lấy cơ hội hôn thêm 2 cái, hay là thấy ổn liền thôi, lần sau tiếp tục cố gắng.

Người ở ghế sau bỗng nhiên lên tiếng, hình như đang nghe điện thoại.

Đụ!

Sở Dụ sợ hết hồn, chợt ý thức được, hôn cái gì mà hôn, mẹ nó đang ở trên xe buýt đấy! Không th kích động không th kích động, không th b sc đẹp mê hoc, mc dù qu tht rt thích . . . . . .

Ở trong lòng lẩm bẩm, Sở Dụ đang định một lần nữa ngồi yên.

Lục Thời vẫn luôn không động đậy, trong giây lát, lại giơ tay lên giữ vững động tác của cậu.

Trong buồng xe bí bách, người ở ghế sau dùng tiếng địa phương không nghe hiểu, thấp giọng nói chuyện điện thoại. Xe lái trên con đường quốc lộ cũ kỹ xóc nảy, bên đường ngay cả cột đèn cũng không có, trong tầm mắt toàn là đen kịt. Trong dư quang, dãy núi và hư ảnh của hàng cây hai bên đường không ngừng lùi về phía sau.

Gáy Sở Dụ bị tay Lục Thời đè chặt, không chút cho phép giãy dụa.

"Lục —"

Cậu cuống cuồng muốn gọi tên Lục Thời, lại chỉ phát ra nửa âm tiết vội vàng.

Lục Thời đang hôn cổ cậu.

Cổ áo lông bị kéo ra, hô hấp của Lục Thời gấp gáp làm nóng người. Nói là hôn, nhưng giống cắn mút hơn, đau đớn dần lan, dẫn tới run rẩy liên tiếp.

Tay chống lưng ghế thô ráp, Sở Dụ có loại ảo giác mình giây tiếp theo, sẽ bị Lục Thời cắn rách mạch máu. Theo bản năng vùng vẫy mấy cái, nhưng lực của Lục Thời cực lớn, tay giống như vòng sắt, không nhúc nhích được.

Sở Dụ từ bỏ, cậu cố gắng bình tĩnh lại, nằm trong ngực Lục Thời.

Vừa ngửi mùi trên người Lục Thời, vừa nghĩ lung tung, đợi ngày mai, trên cổ mình có thể xuất hiện dấu hôn to đùng không? Nếu cậu nói đó là bị muỗi cắn, sẽ có người tin sao?

Không đúng, mùa đông không có muỗi!

Lục Thời giống như bị nghe theo của cậu trấn an, lực răng môi càng ngày càng nhỏ, tới cuối cùng, anh chôn mặt mình bên gáy Sở Dụ, không cử động nữa.

Sở Dụ mặc anh ôm, chỉ đơn thuần hi vọng anh có thể dễ chịu chút.

Ở khách sạn gần đó một đêm, sáng hôm sau, chờ Sở Dụ tỉnh ngủ, hai người mới về đường Thanh Xuyên.

Còn chưa lên tầng, Chúc Tri Phi đã giống như theo tiếng vang nghe thấy đến đây, "Anh Lục, hoa khôi trường, Giáng sinh vui vẻ!"

Sở Dụ thấy Chúc Tri Phi quấn áo lông, khăn quàng cổ che nửa khuôn mặt, nhiệt khí thở ra che kín mắt một lớp sương mù, tâm tình cũng dễ chịu chút, "Giáng sinh không phải hôm qua đã qua rồi sao?"

[Hoàn - Đam mỹ] Cắn ngón tay anh - Tô Cảnh NhànNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ