Chương 37

1.2K 147 13

Chương 37

Edit + Beta: Vịt

Hai người đi về phía tòa ký túc.

Đèn đường lặng im kéo bóng dáng nghiêng dài.

Sở Dụ quấn áo khoác mỏng, nghĩ lại tình cảnh lúc nãy. Nếu như không phải cậu hoa mắt, Lục Thời vừa nãy hẳn là . . . . . . cười một cái?

Nghĩ đến cái gì, cậu lại nghiêng đầu hỏi Lục Thời, "Cậu cố ý ở sân bóng rổ chờ tớ?"

Ban đầu còn không ý thức được, bây giờ nghĩ lại mới phát hiện, nếu như Lục Thời thật sự muốn tránh cậu, chỗ có thể trốn rất nhiều.

Nhưng anh không, mà chọn sân bóng rổ.

Thân hình Lục Thời thon gầy, sống lưng dựng thẳng, hai tay đút trong túi áo, hơi cúi đầu nghe Sở Dụ nói chuyện.

Trả lời, "Ừ, sợ chỗ khác cậu không tìm thấy."

Sở Dụ không biết nên đáp thế nào.

Tức giận, cái gì gọi là chỗ khác cậu không tìm được?

Nhưng nghĩ lại, hình như đúng là như vậy.

Ngoại trừ lớp học, ký túc xá, nhà ăn, sân bóng rổ, cậu không có đầu mối nào khác. Nếu như Lục Thời không có ở sân bóng rổ, cậu chắc là thật sự phải tìm khắp nơi rất lâu.

Sở Dụ thở ra, giải thích với Lục Thời, "Máu của người lúc sáng,"

Cậu vừa mới nói nửa câu đầu, vẻ mặt Lục Thời bỗng chốc nhạt đi hai phần.

Nhưng nên giải thích vẫn phải giải thích, Sở Dụ tiếp tục nói, "Mùi máu của hắn rất đắng, chính là mùi một đống thuốc bắc, ninh chung trong một bát tô ấy, cực kỳ cực kỳ khó ngửi, cho nên tớ mới nhìn thêm hai cái."

Lục Thời dừng lại.

Sở Dụ cũng dừng lại theo, nghi ngờ, "Sao thế?"

Tay Lục Thời đút trong túi áo lúc lâu, đầu ngón tay lại vẫn lạnh.

Anh dùng đầu ngón tay lạnh như băng, miêu tả đôi môi Sở Dụ, nói nhẹ.

"Không được. Mặc kệ máu của người khác, đắng, thối, khó ngửi, hay là gì khác, cũng không được ngửi. Không được tò mò về máu của bất kỳ ai ngoại trừ tớ. Được hay không?"

Phần cuối mặc dù dùng 3 chữ "Được hay không", nhưng căn bản không cho Sở Dụ bất kỳ chỗ trống nào lựa chọn.

Sở Dụ cảm giác hơi ngứa trên môi truyền đến, "Tớ có thể trả lời không được không?"

"Không thể."

Thật là bá đạo.

Sở Dụ thổ tào trong lòng, nhưng cậu hiểu, đây là cậu dung túng, là cậu tự mình nói với Lục Thời, cậu có thể như vậy, có thể đề xuất yêu cầu như thế.

Cậu còn đáp ứng anh, chỉ có máu của cậu dễ ngửi, tớ chỉ hút máu của cậu.

Trong lòng Sở Dụ dâng lên chút hoang mang — Tại sao, đột nhiên biến thành như vậy?

Không đợi cậu nghĩ ra nguyên nhân, Lục Thời lại mở miệng, "Sở Dụ."

Mạch suy nghĩ bị cắt đứt, cậu chuyển mắt, nhìn Lục Thời, "Hửm?"

[Hoàn - Đam mỹ] Cắn ngón tay anh - Tô Cảnh NhànNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ