Chương 37

52 0 1
                                                  

Lâm An Nhàn cực kỳ bình tĩnh nhìn hai người đối diện, có lẽ vì bản thân đã làm chuyện có lỗi với Phó Minh Hạo, nên tư cách nổi giận cũng chẳng còn.

Nhìn từ xa, có vẻ Phó Minh Hạo cực lực giẫy thoát khỏi sự đeo bám của cô gái kia, không biết hai người nói gì, cuối cùng Phó Minh Hạo vô lực cúi đầu đứng im mặc cô ta ôm chặt thắt lưng, kiễng chân hôn lên mặt hắn.

Quý Văn Nghêu ngồi im lặng, dò xét biểu tình trên mặt Lâm An Nhàn.

Cô gái nũng nịu tựa người vào ngực Phó Minh Hạo thầm thì nói chuyện, thẳng đến khi Phó Minh Hạo đẩy ra, cô ta mới không tình nguyện lên xe lái đi.

"An Nhàn, em không sao chứ?" Nhìn Phó Minh Hạo đi vào tiểu khu, Quý Văn Nghêu dò hỏi.

"Có thể có chuyện gì chứ, như vậy không phải rất công bằng sao?" Lâm An Nhàn nói xong, thản nhiên xuống xe đi vào tiểu khu.

Quý Văn Nghêu âm hiểm cười, quay đầu xe...

Lâm An Nhàn vào nhà, không thấy Phó Minh Hạo trong phòng, phỏng chừng đang ở trong toilet.

Phó Minh Hạo đúng lúc đi vào thấy Lâm An Nhàn đã thay xong quần áo đứng trong phòng, chột dạ sửng sốt: "Em về lúc nào vậy, anh không nghe thấy tiếng động gì cả?"

"Vừa về, hôm nay anh về sớm a?"

"Hôm nay không có việc gì nên về sớm." Phó Minh Hạo nói xong nằm trên giường nghịch di động.

Sau khi rửa mặt, Lâm An Nhàn cũng lên giường nằm, Phó Minh Hạo cầm di động đưa lưng về phía cô.

Động tác này của Phó Minh Hạo vô tình để Lâm An Nhàn thấy rõ nội dung trên điện thoại.

Hẳn là nói chuyện cùng cô gái kia, Lâm An Nhàn xoay người cười khổ: Đúng là đồng sàng dị mộng.

Từ ngày đó, Lâm An Nhàn thấp thỏm chờ đợi Phó Minh Hạo sẽ chủ động. Vài ngày bình lặng trôi qua, Phó Minh Hạo vẫn không có cử động gì. Bản thân mình chưa một lần thẳng thắn sao có thể đòi hỏi người khác thành thật.

Tuy biết Phó Minh Hạo giấu giếm, nhưng lại không chịu nổi nhìn hắn mỗi ngày thất hồn lạc phách, thật muốn ba mặt một lời nháo loạn.

Cuối tuần, nghe Phó Lệ Giai thông báo sẽ mời Quý Văn Nghêu về nhà ăn cơm, Lâm An Nhàn có chút kỳ quái. Chị em Phó gia chỉ có Phó Lệ Na luôn muốn dựa hơi Quý Văn Nghêu phát tài. Phó Lệ Giai tuy yêu tiền nhưng chưa cầu Quý Văn Nghêu làm gì, sao giờ cũng bắt đầu mời khách!!

Tuy tò mò nhưng biết có hỏi, người khác cũng không nguyện nói, đành chờ Phó Minh Hạo về hỏi.

"Em không biết chuyện này sao? Chồng chị Lệ Giai không đồng ý mua xe nhưng có đại sự nhờ Văn Nghêu. Mời cậu ta tới nhà ăn cơm chỉ là hình thức, chủ yếu là muốn biếu ít tiền trà nước, chắc khoảng mấy chục vạn." Phó Minh Hạo qua loa giải thích.

Quý Văn Nghêu thật giúp vợ chồng Phó Lệ Giai đại ân. Trước kia, từng nghe Phó Lệ Giai nói qua, vật liệu xây dựng còn mới nên phí dụng thấp, tuổi thọ máy móc đã hơn mười năm cũng bắt đầu biến chất, phí sửa chữa và bảo dưỡng càng lúc càng cao, để lâu sẽ không thu được lợi nhuận gì.

Ly Hôn - Thần Vụ QuangNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ