Chương 15

820 30 2

Chương 15

Đảo mắt đã đến Tết âm lịch, năm nay con gái theo vợ cũ đi phương Nam nghỉ đông, cha mẹ còn đi xa hơn, châu Úc, chỉ còn lại một mình Nghiêm Húc Minh cô đơn. Vốn mẹ anh bảo anh cùng đi, nhưng kế hoạch của bọn họ là đi 3 tuần, thăm hỏi bạn học cũ ở đó. Nghiêm Húc Minh không thể nghỉ dài ngày như vậy, cũng không có bạn, kẹp ở giữa cảm thấy dư thừa, dứt khoát không đi, để hai cụ thoải mái đi một chuyến tuần trăng mật độ tuổi hoàng hôn.

Nghỉ đông bắt đầu từ 28 tháng chạp, phòng đọc sách nghỉ trễ hơn một ngày, chiều 29 đóng cửa, kết thúc niên khóa. Nghiêm Húc Minh ở nhà một mình, không để ý nhiều như vậy, sáng sớm 30 mới đi siêu thị mua vài món ăn nhét vào tủ lạnh.

Rất nhiều người nhắn tin chúc tết anh, điện thoại không ngừng thông báo. Anh nhận được video chúc mừng của Ngô Dục.

"Thầy Nghiêm, giao thừa vui vẻ!"

"Giao thừa vui vẻ!"

Ngô Dục không phải người địa phương, Nghiêm Húc Minh chào hỏi, phát hiện người trẻ tuổi vẫn ở trong căn hộ nhỏ của cậu, "Cậu không về nhà sao?"

"Tôi... Không mua được vé."

"Ăn Tết một mình?"

"Đúng vậy... " Ngô Dục cười khổ.

"Để tôi đến đón Tết cùng cậu." Nghiêm Húc Minh nói.

Vẻ mặt người trẻ tuổi đột nhiên sáng lên, rồi lại thu lại rất nhanh, "Ngài không đón Tết với gia đình sao?"

"Đều đi du lịch cả rồi, chỉ có tôi ở nhà."

Dì gọi Nghiêm Húc Minh sang ăn cơm, chơi mạt chược. Anh cảm thấy ăn cơm đoàn viên ở nhà người khác rất mất mặt, liền chối từ. Ngô Dục với anh huynh đệ song hành, ai cũng không chê cười ai, nên không sao cả.

"Vậy thì tốt quá, ngài đến đây đi!" Ngô Dục nói xong mới ý thức được không đúng, người ta bị bỏ lại một mình sao lại nói là quá tốt được, lập tức đổi giọng, "Không phải, ý tôi là..."

Nghiêm Húc Minh thích tính cách thẳng thắn của cậu, cũng không để trong lòng, "Tôi hiểu mà."

Trên đường không có mấy chiếc xe, đường đi nhà Ngô Dục càng thông thoáng, bình thường nhiều người như vậy dường như đều bốc hơi hết, chỉ còn lại một thành phố trống không.

Lúc đến nhà, Ngô Dục đang làm sủi cảo, rõ ràng kĩ thuật không cao lại rất to gan, từ nhân bánh đến da đều tự tay xử lý. Lúc cậu xé bao không cẩn thận dùng sức quá mạnh, cả một túi bột mì vỡ tung trong nhà bếp, vãi cả lên người, lên mặt đất, tủ lạnh cùng tấm thớt đều dính cả.

Nghiêm Húc Minh xắn tay áo lên hỗ trợ, có điều làm sủi cảo quá phức tạp, anh cũng không học được. Hai Hán tử chỉ giỏi chuyện bên ngoài xem hướng dẫn trên internet, vật lộn đến sứt đầu mẻ trán, bao xong tất cả đều lớn nhỏ không đều, xiêu xiêu vẹo vẹo.

Ngô Dục đỏ mặt xin lỗi, "Thầy Nghiêm, thật ngại quá, tôi nghĩ đây là món đơn giản nhất."

"Có thể ăn là được..." Nghiêm Húc Minh hạ thấp tiêu chuẩn.

Chán đời (Hoàn)Where stories live. Discover now