Chương 72

184 8 0
                                              

Editor: huyetsacthiensu

Đường núi uốn lượn ngoằn ngoèo, mấy xe ngựa ở xa bị ngọn núi che khuất không cách nào nhìn thấy.

Phó Y Lan giục ngựa quay lại.

"Xán Xán, ngươi ở đâu?"

Nàng cao giọng gọi, chờ một lúc không thấy ai trả lời, lại thúc ngựa chạy tiếp, hướng về đoạn đường vừa đi để tìm Cố Thiền.

Lúc đầu nàng vẫn không quá lo lắng, cho rằng Cố Thiền chỉ là bị đi chậm lại một đoạn ở phía sau mà thôi chẳng qua là bị khuất tầm mắt nên mới không nhìn thấy.

Nhưng mà đi qua một khúc quanh nữa cũng không thấy bóng dáng Cố Thiền đâu cả.

Trái tim Phó Y Lan dần dần chìm xuống đáy.

Nàng cũng không biết bản thân đã đi ngược trở lại bao lâu.

Gió to cuốn lấy những hạt mưa như những sợi roi dài quất vào mặt vào người nàng, một tia chớp sáng choang xẹt qua phía chân trời, tiếng sấm liên tục truyền vào tai.

Mưa bụi ảnh hưởng đến tầm nhìn, cảnh tượng cách ba thước cũng không nhìn rõ. Phó Y Lan gian nan tiến lên, không chỉ một lần bồi hồi do dự, đặc biệt là khi càng chạy càng xa mà cũng không nhìn thấy Cố Thiền. Nàng không biết là mình nên đi tiếp hay nên trở về phủ hoặc là đuổi theo đoàn người Lý Vũ Thành đợi người.

Phó Y Lan dù sao cũng chỉ là một cô nương mới mười sáu tuổi, chỉ có một mình nơi núi non hoang vu, thời gian lâu dài không tránh được cảm thấy sợ hãi.

Nhưng mà nàng lại lo lắng Cố Thiền đang bị thương, đang ở nơi nào đó chờ người đến cứu.

Chuyện bị thương không thể đợi được, kéo dài quá lâu sẽ không tốt.

Hai ý nghĩ này đấu tranh trong đầu nàng nhiều lần, đã nhiều lần không nhịn được kìm ngựa định quay đầu lại, nhưng lại nghĩ đến bây giờ Cố Thiền đang một thân một mình đợi người đến cứu, lại cắn răng thúc ngựa đi lên phía trước.

đi không bao lâu, con đường phía trước bị đá rơi xuống, đường đi lên núi cũng bị đá vùi lấp.

Mưa nhỏ dần, tầm nhìn cũng rõ ràng hơn.

Đường lên núi bị rất nhiều tảng đá to nhỏ khác nhau vùi lấp, to như những vại nước nhỏ như những nồi sắt xào rau, hoặc rải rác trên đường hoặc là xếp chồng lên nhau, chỉ dựa vào sức của một mình Phó Y Lan thì không thể dịch chuyển được.

"Xán Xán, ngươi ở đằng sau đó không?" Nàng gọi to.

Đợi một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng trả lời.

Phó Y Lan gọi mấy lần nữa, bởi vì lo lắng, hoàn toàn không thèm để ý đến cái gọi là giáo dưỡng của thục nữ, nâng âm lượng đến mức to nhất. Nhưng từ đầu đến cuối chỉ có tiếng mưa trả lời nàng.

Phó Y Lan vô cùng bất đắc dĩ chỉ có thể quay ngựa lại.

Nhưng mà, vào lúc nàng quay người lại, nàng nhìn thấy trên một cành cây chồi ra bên trên vách núi có treo một đoạn vải màu vàng nhạt.

ĐỘC SỦNG THIÊN KIỀU (THIÊN KIỀU BÁCH SỦNG)Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ