Chương 31-3

390 10 0
                                                  

Hóa ra là Hàn Thác.

Cố Thiền nhìn hắn đi nhanh hơn người khác chen vào chỗ này, áp sát vào chỗ bọn họ, hai người cách nhau một tầng lụa mỏng, thêm một tầng ý thơ mông lung. Trước cửa từng nhà đều treo đèn lồng màu đỏ, tạo thành một dòng sông đỏ rực như lửa, Hàn Thác như một vị thần rẽ sông mà đến.

Ba người thành bốn người đi dạo chợ đêm. Mấy người đi dạo đi dạo cuối cùng liền biến thành Cố Thiền đi phía trước với Hàn Thác, Cố Tùng với Cố Phong đi ở phía sau, hơn nữa khoảng cách giữa hai nhóm ngày càng kéo xa.

Vài lần Cố Tùng muốn bước nhanh lên phía trước đi sát vào hai người bọn họ đều bị Cố Phong kéo lại.

Đến tận lúc Cố Phong thượng lượng với hắn muốn đi hướng ngược lại để cho Cố Thiền đi với Hàn Thác một mình, cuối cùng Cố Tùng không nhịn được nói "Như vậy không ổn lắm đâu."

"Sợ gì chứ, bọn họ là vị hôn phu hôn thê của nhau mà." Cố Phong hoàn toàn thất vọng.

"Ngươi cũng biết là bọn họ chỉ mới là vị hôn phu hôn thê." Cố Tùng phản bác hắn.

"Nhị ca, sao huynh lại lạc hậu như vậy chứ, ngay cả mẫu thân cũng sắp xếp cho huynh và Loan tỷ tỷ vô tình gặp mặt một lần đấy." Cố Phong có mộtbụng bí mật của huynh trưởng có thể dùng để thuyết phục hắn "Hay là huynh cảm thấy về sau Xán Xán không nên giúp huynh đưa thư cho Loan tỷ tỷ."

Cố Tùng không còn lời nào để nói với hắn, hắn không giống Cố Phong sùng bái tín nhiệm mù quáng đối với Hàn Thác, nhưng cũng biết việc Hàn Thác giúp Cố Thiền tìm thần y. hắn không lo lắng Hàn Thác không bảo vệ được muội muội, chỉ là sợ như vậy là đi ngược với lễ giáo, không có lợi cho muội muội. Nhưng lấy mình làm ví dụ, sao một đôi người đã đính hôn có tình lại không khát vọng được ở chung với đối phương chứ.

một lúc lâu sau Cố Thiền mới phát hiện ca ca cùng đệ đệ mình không thấy đâu nữa, nàng sốt ruột muốn đi tìm hai người họ, Hàn Thác đưa tay nắm lấy tay nàng để trong tay áo "Đừng sợ, chắc là đông người chen nên hai người đó bị tách ra, không sao đâu, ta đi với nàng."

hắn nắm tay nàng đi qua một loạt các sạp bán hàng, chỉ cần là đồ Cố Thiền cầm lên xem, đồ trang sức cũng được, đồ chơi cũng không sao, đồ ăn đồ dùng, v.v..., cho dù là cái gì, tất cả Hàn Thác đều không chút do dự bỏ tiền ra mua cho nàng.

không bao lâu sau, cái tay không nắm tay Cố Thiền của Hàn Thác đã cầm đầy bao lớn bao nhỏ, Tĩnh vương điện hạ ngọc thụ lâm phong trong nháy mắt đã biến thành một người chồng rầu rĩ mang đồ.

Cuối chợ đêm là một rừng hoa, Hàn Thác lôi kéo tay Cố Thiền trốn vào bóng tối sau cây, hắn vứt một loạt túi đồ trên mặt đất, đưa tay ra cởi bỏ mũ sa của Cố Thiền, Cố Thiền cố lấy không cho hắn như ý "Vương gia đừng làm loạn nữa."

Hàn Thác thay đổi kế hoạch, hạ thấp người xuống, vén tấm sa che mặt của nàng lên, chui đầu vào bên trong dò xét...

Ở phía sau bọn họ, pháo hoa cắt bầu trời bay thẳng lên cao, bay lên chỗ cao nhất rồi tỏa ra, hóa thành bông hoa bảy sắc, rực rỡ giữa trời.

ĐỘC SỦNG THIÊN KIỀU (THIÊN KIỀU BÁCH SỦNG)Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ