Chương 26: Nếu vô tình

258 11 2
                                                  

Editor: Bông Ngố

Beta: Cua Heo

Cầu thang gỗ lim tổng cộng có bốn mươi sáu bậc thang, Cố Thiền bước đi lại có cảm giác dài như cả đời.

Từ sau khi tứ hôn, đây là lần đầu tiên nàng cùng Hàn Thác gặp mặt, lại ngay trong hoàn cảnh xấu hổ này.

Lý Vũ Thành dẫn Cố Thiền đến nhã gian chữ Thiên, bước vào ngay trước cửa có bình phong làm bằng cây tử đàn điểm thúy khảm đá cao để trang trí. Nhìn qua liền thấy Hàn Thác ngồi ở phía trước cửa sổ hoa hồng, tay linh lung cầm nắp trà, thảnh thơi thưởng thức trà.

Khách nhân của Tùng hạc lâu không phải kẻ giàu thì cũng là người có địa vị cao, trang sức bài trí tự nhiên sẽ hết sức tinh xảo.

Nhã gian này tất cả đồ dùng đều bằng gỗ cây tử đàn, sau bình phong là bàn tròn thiết li Long Linh như ý lớn, trước bàn treo tám cây đèn đế tròn lung linh, lưng ghế dựa được khảm điền ngọc lớn bằng bàn tay, treo trên tường là bức tranh sơn thủy, cửa sổ khắc hoa mở ra đem cảnh phố nhìn không sót một cái gì, phía trước cửa sổ có hai chậu hoa hồng trắng, phía bên phải hé ra bức tranh tượng Phật Di Lặc, ngay cả chén trà cũng khắc một đóa hoa sen bạch ngọc tinh xảo, trong nước trà trong suốt từ từ nở rộ, trông rất sống động.

Nhưng Cố Thiền không có tâm tư thưởng thức những thứ này. Hàn Thác vẫn trầm mặc, không nhìn nàng, cũng không để ý nàng, nàng tính nói lời cảm tạ nhưng liền nói không nên lời.

Bọn họ gặp mặt lần cuối là một tháng trước, tình cảnh tan rã trong không vui vẫn còn rõ ràng, hiện nay hắn lạnh lùng như vậy, Cố Thiền cho dù trong lòng có cảm kích, thì cũng không thể không biết xấu hổ mà biểu hiện nhiệt tình.

Cố Thiền chỉ có thể nhìn chăm chú chén trà hoa sen, trên đầu cánh hoa khẽ điểm hồng, nàng mượn chuyện này che giấu không yên cùng bất an.

"Ngươi có biết hôm nay mình làm sai cái gì?" Rốt cuộc vẫn là Hàn Thác mở miệng trước.

Hàn Thác ngữ khí lạnh như băng lại nghiêm túc, chén trà nguyệt nha trong tay đặt lên bàn phát ra một tiếng vang nhỏ, tâm Cố Thiền cũng theo đó trầm xuống.

Nàng không trả lời được vấn đề của hắn, bởi vì căn bản không biết chính mình có sai, đành phải chậm rãi lắc đầu.

"Trước khi ngươi giúp người, chưa bao giờ nghĩ tới chính mình sao? không biết tự lượng sức mình, đến cuối cùng không chỉ không thể giúp người khác, còn có thể hại chính bản thân. Nếu hôm nay không có ta ở trong này, hoặc cho dù có ở đây mà không thấy được ngươi thì sao? Ngươi hiện tại sẽ thế nào? Ngươi về sau như thế nào?". Nếu không phải Hàn Thác đúng lúc phái người ra tay, thanh danh Cố Thiền hôm nay cũng hủy ở nơi này.

Khi đã nghe thân phận của nàng, sẽ không có người nào bận tâm đi tìm nguyên nhân hay nguồn gốc câu chuyện như thế nào, mà bọn họ sẽ chỉ biết đồn đãi tiểu thư của Bố Chính Sứ, Tĩnh vương phi tương lai bên đường bị bắt, bị tú bà nhìn thấy mặt, bị nô tài ôm ôm kéo kéo tiến vào thanh lâu...

Như vậy cho dù Cố Thiền cuối cùng có thể đào thoát, về sau cũng không có khả năng gả cho Hàn Thác, thậm chí căn bản đừng nghĩ gả cho người đứng đắn, chỉ sợ chỉ có thể xuất gia làm ni cô, thanh đăng cổ đèn mà sống hết đời.

ĐỘC SỦNG THIÊN KIỀU (THIÊN KIỀU BÁCH SỦNG)Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ