Chương 4-1: Đêm kinh hồn (1)

395 13 0
                                                  

"Thông minh!" Cố Phong gật đầu, đối với nàng nói một chút liền thấu hiểu thì cảm thấy vừa lòng.

"Đến tháng sáu khi đó ngươi còn chưa đủ tuổi đâu? " Cố Thiền nói.

Cố Phong ngồi trở lại ghế, ngón trỏ gõ "cốc cốc" trên mặt bàn:"U châu vệ có một quy luật bất thành văn, nếu có chút năng lực xông trận giết địch, lại đuợc quan tứ phẩm tiến cử, sẽ đặc cách không hạn chế tuổi. Cái này gọi là không bám vào khuôn mẫu mà phân loại nhân tài."

Cố Thiền hỏi:"Ngươi tìm ai giúp?"

Cố Phong đáp:" Đường huynh củaThiếu Thụ là Phùng Kì ở U châu vệ nhậm chức Thiêm sự tứ phẩm, hắn đã đáp ứng với ta sẽ tiến cử hai người hiền tài."

Phùng Tân, Phùng Thiếu Thụ Cố Thiền nhận thức, phụ thân hắn là Phùng Thanh Sơn cùng Cố Cảnh Ngô bạn học cùng trường, tình nghĩa thâm hậu.

Phùng Thanh Sơn ở Chiết Giang là phó sứ đề hình án sát, lấy thê tử là nguời có gia tộc lâu dài ở U châu. Sau khi Cố gia đến, hai nhà lui tới thường xuyên, tháng 11 khi Cố Tùng 16 tuổi cùng nữ nhi Phùng gia là Phùng Loan mười bốn tuổi định ra hôn sự, kết thành thân gia.

Có tầng quan hệ như vậy, Cố Thiền cũng không ngoài ý muốn Phùng Kì sẽ cố giới thiệu Cố Phong, làm nàng kinh ngạc là Cố Phong lại có thể đầu quân duới trướng của Tĩnh vương.

Dì xưa nay đem Hàn Thác là cái đinh trong mắt, Cố Thiền lại tận mắt thấy sự càn rỡ khi Hàn Thác trả thù, bất thường, nàng cũng không cho rằng Cố Phong vào U châu vệ có thể được trọng dụng, triển khai kế hoạch lớn.

Cố Phong thấy Cố Thiền chậm chạp không nói, chỉ dùng đôi mắt to đen nhánh trong suốt nhìn mình, tự động giải thích vì khâm phục mà nói không ra lời, nên đắc ý nói:"Không thể tưởng được đúng không, ta có nhiều phương pháp như vậy, không cần gia đình lo liệu, đã có thể tự lo lắng cho tiền đồ tương lai."

Cố Thiền nghe vậy, uyển chuyển nói:" Thật kinh ngạc, chỉ là vì sao không đọc nhiều sách thêm hai năm mữa rồi tính?"

Cố Phong nói:"Ta cũng đâu có ý định đi thi khoa cử, thay vì ở lại trong thư viện hao phí thời gian, không bằng sớm ngày đi nhập ngũ, đỉnh thiên lập địa."

Cố Thiền lại khuyên:"Vậy cũng không vội, chậm thì hai năm nhiều nhất cũng không quá ba năm, phụ thân chắc chắn sẽ đuợc triệu hồi vào kinh, đến lúc đó ngươi có khả năng đầu nhập quân binh trong kinh, nói không chừng còn có thể tiến vào cận vệ của hoàng đế, tiền đồ chẳng phải là tốt hơn sao?"

Cố Phong xua tay:"Chuyện này ngươi sẽ không hiểu đâu. Ta là muốn học bản lĩnh thực thụ, tự làm nên sự nghiệp, nên đương nhiên phải chọn vào quân đội tinh tráng thiện chiến nhất. Cái này gọi là gần mực thì đen gần đèn thì sáng, kinh thành toàn kẻ khoe mẽ, bao nhiêu năm cũng chưa chân chính trải qua chiến trường, đi theo bọn họ có thể học được cái gì, lý luận suông, hay là xu nịnh cấp trên, lục đục với nhau?"

Nói đến đây, ngữ khí đúng là thập phần khinh thường. Nhưng mà tự xét trong lời nói không ổn, vội vàng ngậm miệng, ho nhẹ một tiếng:"Lời này ta chỉ nói với ngươi, tuyệt đối đừng nói cho người khác biết."

ĐỘC SỦNG THIÊN KIỀU (THIÊN KIỀU BÁCH SỦNG)Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ