✎Chương 52

1.9K 132 6
                                                  

---•---

Rầm rầm rầm, tiếng đập cửa rung trời vang lên, hàng xóm bất mãn mở cửa ra mắng: "Có bệnh sao, đập lâu như vậy chả thấy ai ra mở cửa mà cũng đập hoài, tính không để ai ngủ hay gì."

Nói xong câu kia người nọ dụi dụi mắt, khi thấy rõ mấy người ngoài cửa thì bị dọa cho ra một thân mồ hôi lạnh, ngậm miệng không dám nói thêm câu nào, đem cửa đóng lại.

Ngoài cửa nhà Tống Trấn đứng mấy người nam nhân thoạt nhìn hung thần ác sát, bọn họ một thân cơ bắp, khí chất lưu manh, vừa nhìn qua như một đám xã hội đen đến đòi nợ, khó trách làm hàng xóm sợ tới mức không dám lên tiếng.

Bất quá mấy người kia cũng không có tâm tư đi tìm hàng xóm đó gây phiền toái, một đám mặt ủ mày ê đứng ngoài cửa.

Có người ngồi xổm trên mặt đất vừa hút thuốc vừa nói: "Đừng đập nữa, nếu Trấn ca ở nhà, có chết cũng bị mày đập cửa cho sống lại."

Đại hán đang đập cửa kia thu hồi tay, nhíu mày nói: "Vậy Trấn ca đang ở đâu, hơn một tuần không tới công ty, một câu cũng không để lại."

"Tao mẹ nó biết Trấn ca đi đâu thì còn nằm vùng canh ở đây sao?"

"Điện thoại đâu? Gọi chưa?"

Một người khác nói: "Gọi, đều được nhưng lại không nhận, mấy chục cuộc rồi."

"Mẹ nó gọi tiếp, gặp quỷ sao, chẳng lẽ một người cứ như vậy biến mất trên thế giới này."

Tống Trấn mà bọn họ muốn tìm đang ở trong nhà.

Căn phòng đen như mực, đèn không mở, miễn cưỡng nương theo trăng có thể thấy trên ghế dài cạnh cửa sổ nằm một người.

Trong phòng nơi nơi đều là mùi rượu cùng khói thuốc, trên mặt đất đống quần áo đáng thương bị nhào như dưa muối tùy tiện vứt trên mặt đất, khắp nhà lăn đầy chai rượu rỗng, đồ vật lung tung rớt trên sàn, muốn tìm chỗ sạch sẽ để đặt chân cũng khó.

Điện thoại trên sô pha reo không ngừng nhưng chẳng ai quản.

Xung quanh Tống Trấn rơi đầy tàn thuốc cùng bình rượu.

Tay trái hắn cầm điếu thuốc, đặt bên miệng rít một hơi, tay phải cầm rượu mãnh liệt rót vào. Cả người bộ dáng thất vọng cùng mệt mỏi suy sút không nói nên lời.

Đôi mắt đó trước kia nếu nhìn chằm chằm sẽ lập tức khiến người sợ hãi giờ đây đều phủ đầy tơ máu, nửa khép hờ nhìn trần nhà, rốt cuộc không còn thấy vẻ sắc bén như thường ngày.

Tống Ngọc Trạch...Tống Ngọc Trạch...Tống Ngọc Trạch...

Mấy chữ này nghẹn nơi cổ họng hắn, ở bên miệng đảo quanh, cuối cùng chỉ có thể theo rượu cay xót cùng nhau trôi xuống bụng.

...Hắn rất nhớ y...

Muốn chạm vào y, muốn ôm y, muốn hôn y...

Nhưng có muốn cũng vô dụng, giữa bọn họ đã không còn khả năng.

Là chính tay hắn thả y đi, kêu y vĩnh viễn không cần trở về.

Nguyên bản cứ nghĩ từ từ quên là được nhưng khi thật sự không nhìn thấy y, hắn có cảm giác hít thở không thông.

[ĐM-Edit] Trọng Sinh Chi Bạo Lực Trấn Áp Where stories live. Discover now