✎Chương 27

2.2K 126 6
                                                  

---•---

Chuyện thứ nhất cần làm khi khai giảng cao trung chính là tập quân huấn.

Ở thời điểm mọi người kêu khổ thấu trời, trong lòng Tống Ngọc Trạch một chút cũng không bài xích. Bởi vì đời trước y chưa từng được tham gia, mỗi lần người khác tập quân huấn y chỉ có thể đứng dưới bóng cây nhìn xem, không nghĩ đến thời điểm người khác đang hâm mộ y, y cũng rất hâm mộ bọn họ.

Huấn luyện viên là một nam nhân cao lớn có khuôn mặt chữ điền, biểu tình nghiêm túc, thân thể lúc nào cũng đứng nghiêm thẳng tắp, một thân quần áo huấn luyện viên mặc trên người hắn rất có khí thế.

Dưới ánh nắng ngày hè chói chang, mọi người theo mệnh lệnh của huấn luyện viên mà đứng thẳng, mồ hôi trên trán trượt xuống cũng không dám tùy ý lau đi.

Ban 1 là lớp tốt nhất cao trung Kỳ Dục, tinh thần tự kiềm chế, kiên nhẫn cùng nghị lực của bọn họ tuyệt đối đều thuộc hàng nhất, căn bản không cần huấn luyện viên phải nhọc lòng.

Chỉ có một động tác nhỏ duy nhất, đại khái đó là rất nhiều người đồng thời dùng dư quang trộm nhìn Tống Ngọc Trạch.

Tống Ngọc Trạch đội mũ, mặc quân phục, cùng những người khác không có gì khác biệt. Nhưng y ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn lập tức ở trong đám người đột ngột nổi bật. Lưng đứng thẳng tắp, thắt lưng buộc chặc bên hông hiện ra vòng eo mảnh khảnh. Rõ ràng là quân phục to rộng không đúng với vóc người nhưng được y mặc vào cũng hiện ra loại cảm giác dụ hoặc của chế phục.

"Muốn đứng nghiêm, thân thể phải thẳng, mắt luôn nhìn về trước. Các người đều đang nhìn chỗ nào? Hả?" Huấn luyện viên đột nhiên âm thanh vững vàng lớn tiếng nói.

"Phốc." Đại khái tất cả mọi người đều đang nhìn về một phía nên bọn họ cũng có cùng suy nghĩ đồng loạt cười ra tiếng.

Huấn luyện viên nghiêm mặt: "Cười, còn dám cười. Không muốn nghỉ ngơi có phải không."

Tiếng cười lập tức biến mất, các bạn học nhanh chóng lật mặt thành một bộ dáng không phải như vậy, nhìn xem biểu tình của em thực nghiêm túc.

Sau khi huấn luyện viên chậm rãi bước qua, biểu tình nghiêm túc trên mặt bọn họ cũng rạn nứt mà xuất hiện ý cười. Hắn đi đến bên người Tống Ngọc Trạch, lớn tiếng nói: "Được, vị đồng học này tư thế đứng nghiêm thập phần tiêu chuẩn. Em, đi lên đó đứng, làm mẫu cho mọi người."

Trong đội ngũ lập tức vang lên một trận ồn ào thật nhỏ.

Huấn luyện viên ho khan: "Ồn ào cái gì, đứng thẳng hết cho tôi."

Tống Ngọc Trạch đã tiến lên đứng trước hàng, đối mặt với bạn học. Trên mặt y không có biểu tình gì, lưng như cũ thẳng tắp, phảng phất 35 cặp mắt phía dưới dường như không phải đang nhìn y.

Bên dưới có mấy nữ sinh kích động ra hiệu với chị em bên cạnh, từ kẽ răng lặng lẽ nghẹn ra một câu: "Thật đẹp trai~~~"

Ánh mắt Lục cũng đặt ở trên người Tống Ngọc Trạch, mặt cậu ta mang theo một phần ý cười ôn nhu.

Đồng thời làm mấy nữ sinh đang trộm nhìn cậu ta lập tức say mê, thích đến nổi mặt các cô cũng đỏ bừng.

[ĐM-Edit] Trọng Sinh Chi Bạo Lực Trấn Áp Where stories live. Discover now