CHƯƠNG 35: GÀ ĂN MÀY - BỘ DÁNG CỦA TÌNH YÊU

1.2K 87 9
                                          

(*) gà ăn mày: Gà nướng đất sét hay còn gọi là Gà ăn mày là một trong những món ăn nổi tiếng ở Trung Quốc. Gà ăn mày có cái tên như vậy bởi vì theo người xưa kể rằng có một gã ăn mày vì quá đói bụng nên đã ăn trộm con gà của một nhà dân, do trong lúc hắn đang nhóm lửa thì bất chợt nhận ra vua và cận thần đang đi về phía hắn, quá hoảng loạn hắn lấy vội cuốn tròn gà lại rồi lấy xung quanh đắp con gà lại rồi ném vô đống lửa nào ngờ sự tình cờ này đã tạo ra một cách chế biến gà vô cùng ngon và độc đáo.
----

"Tôi đi nhặt một ít củi."

Hứa Thành Dục cũng đứng lên. "Tôi cũng đi hỗ trợ."

Thiệu Mặc Sâm dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn anh ta, cười. "Làm phiền cậu rồi."

Hai người không quá quen, nói chuyện vài câu rồi cũng chẳng còn gì để nói nữa.

Hứa Thành Dục nhìn nhẫn trên tay anh. "Anh Thiệu, không ngờ anh bị trói buộc sớm như vậy."

"Sớm sao?" Khóe miệng Thiệu Mặc Sâm nhếch lên. "Già rồi, không nói chuyện yêu đương được như thanh niên các cậu nữa."

"Anh Thiệu đừng nói đùa." Hứa Thành Dục cười xấu hổ, sáng hôm nay trên báo vẫn đang liệt kê số bạn gái của anh ta, nghe Thiệu Mặc Sâm nói vậy bỗng nhiên thấy chói tai. "Chị dâu chắc hẳn rất xinh."

Thiệu Mặc Sâm chớp mắt. "Đương nhiên rồi."

"Có thể hiểu được tính đặc thù công việc của anh, chắc chắn chị dâu rất hiền." Hứa Thành Dục nói.

"Làm diễn viên thực ra cũng không có gì to tát, trừ chuyện em ấy muốn theo tôi phải tránh phóng viên." Thiệu Mặc Sâm ôm một đống nhánh cây khổ bỏ vài túi.

Hứa Thành Dục sờ mũi. "Có khi cũng không tránh khỏi chuyện dính scandal."

"Một đoạn tình cảm hay hôn nhân lâu bền, điều cơ bản nhất là phải trung thành." Thiệu Mặc Sâm lắc đầu. "Điều này tôi không cần em ấy phải hiểu."

Hứa Thành Dục không lên tiếng, khom lưng nhặt một nhánh cây lên, không biết sau này ảnh đế tự tát vào mặt có đau hay không.

***

"Thơm quá." Tang Kỳ khịt mũi, vui vẻ nói, cái bụng cũng kêu to.

Trì Thành cầm một cái gậy trúc, trên cây trúc là hai con gà rừng, mồ hôi trên lưng vẫn chưa khô, sau lưng là nhân viên công tác mệt mỏi ngã trái ngã phải.

Bạch Trạch nhìn con thỏ Tang Kỳ đưa cho mình, ghét bỏ nói. "Hôm nay không ăn con này."

Tang Kỳ chớp mắt. "Đạo diễn Bạch, không phải anh cũng theo phái "con thỏ quá đáng yêu, sao cậu có thể ăn nó" chứ?"

Bạch Trạch lời ít ý nhiều nói. "Không có thịt, quá gầy." Một lát sau còn bổ sung thêm. "Nuôi nó cho có thịt đã, nếu hai ngày nữa phải tìm thức ăn thì ăn nó luôn."

"Ý kiến hay." Tang Kỳ xoa tay, cầm con thỏ lên thâm trầm nói. "Giao cho tôi."

Thỏ. ".." Mất niềm tin vào cuộc sống.

Bạch Trạch khẽ thở dài, cậu là đạo diễn, cũng biết chương trình truyền hình thực tế muốn gì, cậu cũng có thể đoán được chuyện sau này, nếu ăn con thỏ này, không biết trên mạng sẽ nói thế nào.

[EDIT - ĐAM MỸ] ĐẠO DIỄN! CẬU NỢ TÔI MỘT GIẢI CP XUẤT SẮC NHẤT - ĐÀO CHI YÊUNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ