Nhật quang = ánh sáng mặt trời
~o0o~
Trẻ con trong làng học xong đều tự về, Chính Quốc thân thể bất tiện, ngày ngày chờ Trí Mân đi chợ xong đến đón. Lâu dần thành quen, cũng rất ngoan ngoãn không phá phách gì, trong lòng tự nhủ rằng Trí Mân đã vì mình cực khổ thế nào, mình tất nhiên không thể làm Trí Mân đau lòng muộn phiền.
_ Chưa về hả tên xui xẻo?
Chính Quốc ngước mái đầu, tuy không nhìn thấy người trước mặt, nhưng xem ra giọng nói này rất là không có thiện cảm gì với mình cả. Có một đạo lí tương đối đơn giản, những kẻ có thành kiến với ngươi, chướng mắt ngươi cho dù thấy ngươi làm gì cũng khó chịu, dứt khoát kiếm chuyện với ngươi cho bằng được, ngươi càng phản kháng hắn càng có cớ để hành hạ, vì vậy chi bằng mặc kệ hắn sở tác sở vi, hắn mất hứng rồi sẽ để mặc ngươi không để ý đến ngươi nữa.
_ Ta biết rõ ngươi nghe thấy. - Giọng nói lại thêm phần hậm hực tức tối vì bị Chính Quốc triệt để làm ngơ. - Cha mẹ ngươi bị ngươi hại chết, đến cả mẹ nuôi ngươi cũng không tha, hôm nay thúc thúc gì đó của ngươi không đến, có phải cũng là đã muốn bỏ ngươi rồi hay không?
Mọi chuyện vẫn ổn, cho đến khi Chính Quốc nghe đến đoạn bảo Trí Mân bỏ mình rời đi, ngực trái bỗng nhiên thịch một cái. Tên đó thành công lôi Chính Quốc vào tròng buộc Chính Quốc phải ngẩng đầu, cách một lớp vải và màn đêm đen kịt, cố nhìn ra vẻ mặt đắc thắc của người đối diện. Hình như không chỉ một mình, mà còn có thêm vài ba đứa trẻ khác nữa cũng hùa theo trêu ghẹo trù ẻo Chính Quốc. Lão sư lúc này đã vào trong nhà nghỉ mệt, không quản nổi bọn trẻ Chính Quốc làm trò gì trước nhà.
_ Nói đúng quá phải không? Ngươi là một tên đáng chết, người kia tốt bụng như vậy cưu mang ngươi, cuối cùng cũng bị ngươi hại doạ đến chạy mất.
Vừa dứt lời, bên má đã là một trận bỏng rát, hai mắt căng tròn không tin được đứa trẻ bị mù như Chính Quốc ban nãy còn ngồi nghịch đất không định được cụ thể phương hướng khoảng cách bao xa, đã như vậy nhanh chóng một cú đấm thẳng vào mặt mình. Chính Quốc không học võ, đây cũng là phản xạ mang bao nóng giận nãy giờ kiềm nén hướng đến, vì vậy thành công khiến tên nhóc nhiều lời nằm vật ra. Lũ trẻ xung quanh hốt hoảng luôn miệng gọi tên nhóc đáng ghét kia hỏi có sao không, đoạn không nhịn được, bốn năm đứa trẻ to con trực tiếp lao vào đánh Chính Quốc.
Cao thấp không nói cũng có thể rõ, một bên từng ấy người, một bên chỉ có mỗi Chính Quốc, lại còn bất tiện đôi mắt thong manh, chỉ có thể quơ quào trúng được cái nào thì hay cái đó, bị giáng xuống bao nhiêu cái đánh cũng một tiếng không cất lời cầu cứu hay van xin, cứng rắn đến mức cuối cùng cũng làm bọn trẻ con kia sợ rằng Chính Quốc liệu có phải bị đánh đến điên rồi hay không?
_ Dám đánh con trai trưởng làng, Điền Chính Quốc ngươi cũng gan lắm. - Một thằng nhóc khác nịnh hót nói, lại dùng chân muốn đạp Chính Quốc, mấy đứa trẻ khác nhanh nhân cũng đạp, toàn là nhằm ngực và bụng Chính Quốc mà giáng chân xuống, áo quần sạch sẽ tinh tươm ban sáng tận tay Trí Mân mặc cho nay chỉ toàn là đất cát bụi bẩn.
BẠN ĐANG ĐỌC
[3000 tiếng thương (3)] Sông chảy ngược dòng [KookMin] [Hoàn]
FanfictionSông thì chẳng chảy ngược dòng, nên người mãi chẳng yêu em...
![[3000 tiếng thương (3)] Sông chảy ngược dòng [KookMin] [Hoàn]](https://img.wattpad.com/cover/187232038-64-k906512.jpg)