Trái tim của đá

3.8K 228 24
                                        

Designed by: hobichu-

Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.


Designed by: hobichu-

--------------------------------------------------

Trí Mân ở dưới âm ti địa phủ này suốt hàng nghìn năm, bao nhiêu chuyện cũng đã từng nghe qua, từ những thắc mắc về khi chết con người ta sẽ đi đâu về đâu, cho đến những hỉ - nộ -  ái - ố, cực lạc, dục vọng, mê luyến. Những tiếng khóc than vang vọng từng từng lớp lớp do xiềng xích tra tấn khổ đày, nó đều nghe thấy, nhìn thấy hết thảy. Nhưng vì tính chất đặc thù của mình, tâm nó lạnh lẽo chẳng hề lay động, nó dửng dưng xem như đây là chuyện thường ngày, dù cho có người khóc oán, khóc than, có người hạnh phúc cười đùa, thì nó vẫn như vậy, bình chân như vại dưới chân cầu Nại Hà ngày ngày nhìn dòng người ảm đạm đi qua.

Công việc của Trí Mân là trông cầu, ghi lại tam kiếp của mọi người qua lời Hắc Bạch Vô Thường, một công việc mà Trí Mân làm qua nhiều năm tới mức nó còn không thể nhớ rằng mình đã nhận trọng trách này kể từ khi nào. Kể ra cũng thảm hại, nó biết được ba kiếp của mọi người khắp nhân gian, thế mà lại không thể tự nhìn lấy ba kiếp của bản thân mình. Hắc Bạch Vô Thường vẫn thường hay trêu, nó đã là đá thì có cái gì gọi là kiếp trước, kiếp sau, kiếp này để mà xem. 

Một hòn đá, dù kiếp trước, kiếp sau, kiếp này, thì vẫn là một hòn đá, Trí Mân được Diêm Vương nặn thành đặt dưới chân cầu Nại Hà. Qua bao nhiêu lâu, dù cho mặt đất có thể đổi, núi sông có thể dời, chỉ có nó mãi vẹn nguyên thân ảnh khô cứng sần sùi, không tim không phổi.

Lại nói về Hắc Bạch Vô Thường, bọn chúng là hai con quỷ duy nhất nói chuyện với nó mỗi khi rỗi rãi. Mạnh Bà và Diêm Vương thì Trí Mân coi như không tính, họ quá bận rộn với công việc quán xuyến các linh hồn đầu thai và nấu canh giúp cho những người này trước khi bắt đầu một số kiếp mới có thể quên hết những chuyện cũ. Những linh hồn khác oán than trước mặt nó về những chuyện họ đã trải qua trước khi bước qua cầu Nại Hà, Trí Mân cũng xem như không nằm trong danh sách bằng hữu. Họ đối với Trí Mân, cùng lắm cũng là đối với một hòn đá biết hiểu chuyện, chỉ vậy mà thôi. Xoay đi quẩn lại, cuối cùng vẫn chỉ có Hắc Bạch Vô Thường. Dù cho lời nói có khó nghe, sau câu thường thêm vài ba điệu cười kệch cỡm khó hiểu, nhưng dẫu sao vẫn có người trò chuyện cùng, Trí Mân xem như không còn mấy đơn côi.

Bọn chúng cười chê Trí Mân chỉ là hòn đá vô tri vô giác, trong khi bọn nó là quỷ nhưng lại được chu du khắp dân gian. Bọn chúng đã gặp không biết bao là người thông qua nhiệm vụ đưa tiễn những linh hồn đi đầu thai, an bài cho họ một cuộc sống mới. Thật ra khi Trí Mân nghe những lời này, nó cũng ước nó có thể len lỏi tí gì đó là ghen tị, một ít thôi cũng được, để nó hiểu được tâm trạng đáng lẽ ra nên có của bất cứ một con người hay sinh vật có suy nghĩ và trí óc khác. Ấy vậy mà không thể, một hòn đá, nhiều năm tu luyện có thể thi thoảng hoá được dạng người. Trí Mân có thể nói chuyện là đã đủ khôi hài, nó há còn muốn có một trí não và trái tim như một con người thực thụ cảm nhận nhân gian ư?

[3000 tiếng thương (3)] Sông chảy ngược dòng [KookMin] [Hoàn]Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ