Chương 1

1.2K 37 23
                                          




Perth Tanapon nhớ mãi cảnh tượng lần đầu tiên cậu gặp Saint Suppapong
Đó là một ngày nắng đẹp. Cậu đang ngồi xổm trong một góc vườn, giở một cuốn truyện tranh vốn đã hơi cũ ra đọc. Perth kì thực đã xem qua rất nhiều lần, hình ảnh và nội dung trong từng trang giấy chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể hiển hiện rõ nét trong đầu, hiệu ứng lập thể (3D) rất chân thật. Nhưng cậu vẫn háo hức xem lại, có lẽ bởi vì đây là cuốn truyện duy nhất cậu có.
Cũng như những cô bé trong trại mồ côi, cậu thích nhất chàng hoàng tử trong truyện. Chàng ta cưỡi trên lưng một chú ngựa trắng cao cao, khuôn mặt anh tuấn mà trang phục thì đẹp mắt, lại mang theo thanh kiếm oai phong lẫm liệt, chỉ thoáng chốc thôi đã đánh bại con rồng lớn, giải cứu nàng công chúa khỏi tòa lâu đài.
Trang đó Perth đã xem đi xem lại mãi, hâm mộ vô cùng.

Cậu cũng muốn được như nàng công chúa, tựa như được viết trong hồi kết truyện, "Từ đấy về sau sống một cuộc đời hạnh phúc mãi mãi."

Perth năm đó đã mười hai tuổi, nhưng có nhìn thế nào đi nữa cũng giống một đứa bé chưa lên mười. Gầy yếu đến mức ngay cả đứng cũng muốn không vững. Nơi cậu lớn lên, được gọi là "Viện phúc lợi Hạnh Phúc".

Dù tất cả mọi cô nhi viện trên đời này đều chẳng thành thật tự nhận là "cô nhi viện", nhưng lẽ ra người ta cũng không nên gán cho nó cái tên hoàn toàn chẳng hợp tình hợp cảnh tí xíu nào... Nào là "Hạnh Phúc", "Hồng Tâm", "Thiên Sứ", "Nhân Ái"... Đâu cũng như đâu!

Tiếc thay, mãi tận bây giờ Perth Tanapon vẫn chưa hiểu ý nghĩa từ "hạnh phúc" này là như thế nào. Tất nhiên, nói ra thì niềm vui không hẳn là không có. Chẳng hạn khi có phóng viên tới phỏng vấn được diện tạm bộ cánh mới, đêm Noel sẽ được hơn mọi ngày một miếng thịt lợn hun khói, lại còn... hình như là không còn gì nữa.

Ước mơ lớn nhất của lũ trẻ trong viện chính là có thể được người ta nhận nuôi. Bất kể có là nhà giàu hay không, dù chỉ là cha mẹ 'hờ', nhưng ít ra với chúng nó thì vẫn thực đáng quý. Perth thì khác, cậu không dám nuôi vọng tưởng. Vì lẽ, cậu không xinh xắn cũng không thông minh, khi ở trước mặt người lạ lại còn biểu hiện ấp úng chậm chạp hơn cả lúc thường. Bao lâu nay chưa hề có ai chọn cậu cả.

Thế nên lúc ma sơ gọi đến tên mình, cậu phải mất nhiều thời gian hơn mọi khi mới phản ứng lại kịp.

"Cậu, chính là cậu, lại đây cho tôi."

Cậu đem cuốn truyện quý giá giấu phắt sau lưng, hơi hơi sợ sệt nhìn người thiếu niên ăn vận sang trọng vẫy tay về phía cậu.

Một khuôn mặt hài hoà đẹp đẽ lạ thường, khi cười còn hé ra hàm răng trắng loá. Perth Tanapon cảm thấy gương mặt ấy trong sắc hoàng hôn quả thật như viên thủy tinh tỏa sáng lấp lánh, lại còn phát ra ánh hào quang đẹp đẽ chói lọi.

Thiếu niên tựa như hoàng tử bước ra từ trang sách, không chút dè dặt khoác tay lên vai cậu, tay kia giống như cầm món đồ chơi trẻ em mà chộp lấy mặt cậu: "Ồ, thật dễ thương!" Tiện thể hắn còn xoa đầu cậu mấy cái: "Mẹ, đầu nó sờ còn thích hơn cả Myast."

Trên mặt hơi nhói nhói nhưng lại không dám khóc, cậu chỉ có thể siết chặt nắm tay.

"Saintpie, người với chó sao có thể so sánh, đừng có thất lễ như vậy!" Có tiếng quở trách dịu dàng.

"Cậu là con gái hả?"

Perth Tanapon lắc lắc đầu: "Tôi là con trai..."

"Chậc, là con trai à." Thiếu niên thất vọng buông thõng tay xuống, một lần nữa đưa mắt ngó nghiêng đánh giá cậu, rồi lại kéo kéo mặt cậu, "Thế là thế nào ta? Rõ ràng mặt mày y chang con gái mà, làm sao cậu có thể là con trai được cơ chứ? Xạo thôi phải không? Nói đi, cậu mau nói cho tôi!"

Sức kéo rất mạnh, nước mắt Perth suýt chút nữa trào ra.

"Ê này, cậu tính khóc hả?"

Perth mắm chặt môi. Ma sơ đã từng dặn không được khóc trước mặt khách quý, đó là hành vi thiếu giáo dục, sẽ chịu phạt không được ăn cơm tối.

"Này, cậu khóc nha, khóc cho tôi xem đi!" Khuôn mặt càng lúc càng bị véo mạnh, hắn ta lại còn ác ý mà lắc lắc mấy ngón tay, "Cậu khóc tôi mới không véo cậu." 

Khóe mắt Perth ăm ắp nước mắt, nhưng cậu vẫn cố sức ghìm lại.

"Thật đáng ghét, không biết nghe lời chút nào, khóc đi! Khóc mau!"

"Bé Saint, không được náo loạn, nó không nghe lời thì kiếm đứa khác, đừng khó dể nó."

"Bà Suppapong, Perth Tanapon còn nhỏ, không hiểu chuyện," Là ma sơ cười giảng hòa, "Các vị có thể xem mặt mấy đứa trẻ khác, chúng sẽ ngoan hơn chút đó..."

"Không được, tôi muốn đứa này thôi," Saint Suppapong ngoan cố véo véo khuôn mặt đã muốn thâm tím, "Cậu khóc mau! Khóc đi tôi ngừng tay!"

Lúc này đây, Perth đã hoàn toàn quên mất bữa cơm tối, nhưng ánh mắt khinh miệt rẻ rúng của thiếu niên khiến cậu kiên quyết nghiến chặt răng không để mình bật khóc.

"Dừng tay đi, Saintpie."

"Suppapong thiếu gia..."

Giằng co mất mấyphút, Perth trước sau vẫn không rên lấy một tiếng, nhưng nước mắt vẫn cứ lã chã rơi.

"Phải thế chứ!" Saint hài lòng thở ra, đoạn vỗ tay, "Khóc sớm một chút không phải tốt rồi sao. Mẹ à, con chọn nó, mang nó về nha, con muốn chơi với nó."

Perth Tanapon hoảng hồn mở to mắt.

"Này, cậu tên gì? Tôi sẽ nhận nuôi cậu, sau này tôi chính là chủ nhân của cậu đó." Saint Suppapong bắt chước điệu bộ bề trên xoa xoa đầu cậu, quay lại nhìn người thiếu phụ bên cạnh, "Phải không hở mẹ?"

"Người nhận nuôi nó là mẹ mới phải," thiếu phụ cười khổ, "Nó là bạn cùng học cùng chơi với con, không giống với Myast đâu, con chớ có càn quấy nha."

"Dù gì thì sau này nó là của con là được rồi." Dáng vẻ Saint dẩu môi thật giống y một thiên thần, trái hẳn lời hắn thốt ra, "Con muốn nó làm gì thì nó phải ngoan ngoãn mà làm, nếu không con sẽ phạt nó!"

Perth theo bản năng lui lại hai bước, nấp phía sau ma sơ.

"Này, cậu lại đây, tôi dắt cậu đi." Saint khoa tay múa chân, "Sau này không cần ở đây nữa, chúng ta sẽ cùng sống chung trong một ngôi nhà to thật to, còn có cả vườn hoa nữa nha."

Perth mím chặt môi, hướng hắn hoảng hốt lắc đầu.

"Cậu lại không nghe lời!"Saint Suppapong giơ nanh vuốt tóm cậu trở về, đồng thời miết miết khuôn mặt thon nhỏ của cậu, "Nhớ kỹ cho tôi, sau này tôi là chủ nhân của cậu, chỉ cần cậu chịu nghe lời tôi, làm theo ý tôi, tôi sẽ đối xử tốt với cậu mà."

"Sẽ đối xử tốt với cậu."

Đây có lẽ là lời hứa cảm động nhất, hấp dẫn nhất cậu từng được nghe .

Thế là cuối cùng cậu mang theo túi hành lí nhỏ, rất đơn giản, bên trong còn nổi rõ gờ quyển truyện tranh đã cuốn lại, theo Saint bước lên xe. Văng vẳng sau lưng cậu là tiếng hò reo lao nhao mà the thé của đám bạn: "Perthppe, cậu sẽ bị lừa bán đi đó!"

Trong nháy mắt khi cậu vừa đặt chân đến cổng chính, vẻ xa hoa của nhà họ Suppapong choáng hết trí óc vừa non nớt vừa đáng thương của cậu, số lượng từ ngữ của cậu vào lúc đó còn lâu mới đủ miêu tả được chính xác, chỉ có thể không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu: "To quá, đẹp quá..."

Ngồi trên sô pha nhỏ trong phòng khách rộng lớn, đối mặt những trái táo Washington và nho California được đặt trong một bát thủy tinh trong suốt lấp lánh, cậu hiếu kỳ ngắm nghía, không dám nghĩ tới những thứ lạ lẫm xinh xắn này mà lại có thể cầm lên ăn được?

Saint đặt vào tay cậu một quả táo, ý bảo cầm lấy mà ăn thì cậu thật tình hoang mang.

"Không cần cắt ra sao?"

"Hả?"

"Khỏi cần... cắt ra tám miếng sao?"

Nhìn vẻ thắc mắc của Saint, cậu rụt rè nói thêm: "Toàn bộ... đều là của tôi sao?"

Saint ngây người một lúc, cả buổi mới nói: "Phải, đương nhiên là của cậu." Nghĩ ngợi một chút, lại đẩy cả bát qua, đặt lên đùi cậu: "Cho cậu hết đó, muốn ăn hết cũng được, ăn xong tôi sai người mang lên thêm."

"Thật sao?" Perth thoáng rụt vai lại, quên sạch nguyên nhân gây nên vết bầm trên mặt, ngẩng đầu dùng cặp mắt đen nhánh như con thú nhỏ biết ơn nhìn hắn: "Cậu thật là tốt."

[Chuyển ver][Saint Perth_SonPin] Uncontrolled Love-Bất Khả Kháng LựcWhere stories live. Discover now