Bầu trời.

228 26 8
                                        

"Đố em bầu trời có màu gì?"

"Màu xanh ạ."

"Không phải đâu. Nó thật ra chỉ là một nền đen mà thôi."

Ánh sáng chiếu từ mặt trời mang màu trắng nhưng trong nó lại tập hợp nhiều đơn sắc có bảy màu cơ bản đó là đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím và chúng là những dãy màu liên tục với bước sóng (1) khác nhau. Đơn giản, ví dụ như cầu vồng, nó có bảy màu và mỗi màu được xếp theo một trình tự cố định, điều này cho thấy rõ ràng một đơn sắc nào cũng có vị trí riêng của nó. Tuy nhiên, có bao giờ bạn tự hỏi tại sao lại xuất hiện cầu vồng sau mưa không? Đó chính là vì ánh sáng trắng mặt trời bị tán sắc (2) bởi các hạt mưa và chúng là những khối cầu nên một phần cũng sinh ra hình dạng cung tròn của dãy bảy màu trên trời.

Quay lại vấn đề, vì sao nền đen của bầu trời lại mang màu xanh khi trời có ánh nắng? Đầu tiên đó là đôi mắt của chúng ta, chúng có khả năng phân tích ánh sáng và tiếp nhận mạnh màu xanh lá cây, xanh dương và đỏ. Tiếp đó là ánh sáng mặt trời đi vào khí quyển, và sẽ bị tán sắc (2) bởi các phân tử khí. Ánh nắng mặt trời lúc này chiếu từ mặt trời về phía Trái Đất chúng ta với một vị trí vừa khớp với bước sóng của màu xanh nên mắt ta nhận được rằng bầu trời màu xanh. Chung quy cơ bản là như vậy.

Đó là những gì anh dạy em.

"Bầu trời luôn đen như thế, vốn màu xanh có hiện hữu thì bản chất của nó cũng chẳng thể khác ví như lòng hiểm ác hay tối đen bị bao phủ bởi cái vỏ bọc có phần đẹp đẽ hơn mà thôi."

Nhưng anh có biết chăng? Em nguyện làm ánh sáng màu xanh ấy nhuộm màu cho bầu trời - chẳng ai khác là anh.

...

Nắng chói lòa con mắt, nắng phủ vàng hoe cả sân cỏ xanh mướt điểm vài đường vôi trắng và trên mặt sân lóc chóc cả chục thanh niên đang hùng hục tập luyện với quả bóng tròn. Nắng thật đẹp, trời cũng xanh vời vợi, em bỗng nhớ quá.

"Anh Dũng."

"Sao đấy?"

"Anh nhìn trời kìa, xanh ghê ha!"

"Ừ."

"Là em đấy! Em là ánh sáng xanh nhuộm màu bầu trời."

Anh phì cười xoa xoa đầu em.

"Em là ánh nắng hoạt bát, vui vẻ nhất."

"Còn anh Dũng là bầu trời. Em chỉ vì anh mà lên sắc."

"..."

Đình Trọng hí hửng cười tít mắt, toan tính chạy đi về phía Duy Mạnh thì liền bị Tiến Dũng kéo tay lại.

"Nhưng em biết gì không? Màu xanh chẳng thể theo bầu trời cả một ngày. Đến khi chiều tà nó đã phải nhường lại dần màu đen."

Bùi Tiến Dũng lại quay về tập trung với dây giày của mình, mặc Trần Đình Trọng đang trề môi bên cạnh.

...

Hôm nay, khi bầu trời đang rực rỡ màu của hoàng hôn, phủ cả không gian màu đỏ cam, bao trùm cả thân hình của hai người con trai trên đường. Đình Trọng nằm trên lưng Tiến Dũng, gục mặt vào hõm vai anh mà hít thật sâu.

.SpringWhere stories live. Discover now