Chương 12 - Vườn trường (Phiên ngoại)

24 1 0

Phiên ngoại của Lâm Mặc Tịch:

Cầu mà không được, dù chưa tử biệt, lại đã sinh ly.

Thân là đại thiếu gia của Lâm gia, người xuất sắc nhất trong thế hệ này của Lâm gia. Anh từ nhỏ biết đã biết, chỉ cần mình cười là có thể đạt được tất cả thứ mà mình muốn. Anh có thể cười dịu dàng, cười thoải mái, chỉ cần ở bên ngoài bày ra mặt ánh mặt trời của chính mình. Người khiêm tốn, ôn nhuận như mực. Đây là cái nhìn của người khác đối với anh, cũng là vị trí mà anh xác định cho mình. Thế nên, cuối cùng liền dũng khí để tranh giành cũng không có.

Anh vẫn là một người thừa kế hợp cách, ở trước mặt trưởng bối trong gia tộc là tiểu bối ưu tú nhất, lại chưa từng nghĩ đến, chính mình cuối cùng có một ngày sẽ cầu mà không được. Thậm chí ngay cả hành động theo đuổi cũng không có, đã mất đi cơ hội.

Bất luận là đối mặt với Tống Thanh Hinh vẫn là Đông Phương Diệc, anh cũng có thể nói một câu: Là ta phát hiện ra hắn trước —— Mậu Lê Thần. Một lần gặp nhau ở cửa trường học, một thân khí tức âm hàn tiêu tan cũng đủ để chứng minh anh ở đây trong lòng của hắn cũng có chút bất đồng. Anh chỉ có thể đối với chính mình nói như vậy, cũng chỉ có thể tự an ủi mình như vậy. Thế nhưng vì sao, cuối cùng người có được tình yêu của hắn lại là Tống Thanh Hinh, tận mắt nhìn thấy hắn gặp nguy hiểm, giành được quyền bảo vệ hắn ngày đó chính là Đông Phương Diệc. Anh dường như bị loại trừ ở bên ngoài thế giới của bọn hắn.

Một cái cuối tuần, lại khiến anh bị cứng rắn mà đào đi trái tim chỉ còn lại cảm xúc đã được điều chỉnh trong tương lai, chỉ để lại sự trống rỗng. Thậm chí có lần cho rằng, hắn sẽ chết, hoặc là theo hắn cùng nhau ngủ say. Không sai... Là ngủ say. Hắn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao một người rõ ràng rất khỏe mạnh, trong một đêm liền nằm ở trên giường bệnh.

Đợi đến lúc anh biết rõ mọi chuyện đã là sau khi hắn 'mất tích' một tuần, chưa bao giờ nghĩ rằng lần nữa gặp mặt sẽ là khi hắn được gia hộ trong phòng bệnh. Liền thời gian nguy hiểm nhất anh cũng không ở bên làm bạn với hắn, chính mình như vậy, thật sự có tư cách nói yêu sao?

Lâm Mặc Tịch giơ tay nhẹ nhàng mà chạm vào làn da của thiếu niên đã ngủ say, da của hắn dường như càng tái nhợt một chút, màu máu thật vất vả mới nuôi ra lại bởi vì đoạn thời gian ngủ say này mà biến mất gần hết. Nếu hắn tỉnh lại, hắn nhất định phải đem cái màu máu kia một lần nữa bồi bổ về.

Từ sau khi hắn hôn mê, chuyện anh thích làm nhất chính là làm bạn bên hắn, hy vọng một ngày kia có thể tận mắt nhìn thấy hắn mở mắt, tự nói với mình nguyên nhân hắn nằm ở đây. Anh vẫn không tin cách nói của bọn họ, A Thần đã từng nói yêu thích đóa hoa được chế tác tinh xảo, sao có thể vì muốn cùng Tống Thanh Hinh tự tử mà chết.

Hơn nữa nếu quả thật chính là tự tử, vì sao lúc Đông Phương ra tay với thiếu nữ, vị quản gia của Mậu gia lại không bảo vệ người mà thiếu gia của ông thích đâu. Anh có thể nhìn ra, ánh mắt của lão nhân kia đối với hắn là yêu quý. Cho dù ông không thích Tống Thanh Hinh, cũng tất nhiên sẽ nghĩ để cho A Thần làm quyết định sau cùng.

[EDIT] Hành Trình Mau Xuyên Của Tú Gia Đọc truyện này MIỄN PHÍ!