Tam Thập Lục.

162 11 4

Ta nằm trong lòng Tề Sách, ngồi trên yên ngựa, chúng ta chậm rãi rời đi.

Nước mưa xối ướt đẫm cơ thể, càng khiến cho hai cơ thể dán chặt vào nhau, cũng vì thế mà giữa cái lạnh cóng ấy, ta còn cảm nhận được hơi ấm mơ hồ từ người phía sau.

Tề Sách bảo hộ ta trong vòng tay hắn, ngỡ như châu như ngọc, chỉ cần một cái chạm mạnh, cũng đủ để ta tan thành tro bụi.

Đầu tựa vào trước ngực hắn, lúc này đây luân thường đạo lý chẳng còn là gì, ta vốn là nghịch tử, không quản những điều lễ nghi ấy.

Còn hắn, thân là một Hầu gia, hầu hết mỗi nơi hắn đi ngang, đều như nhau phục tùng cúi đầu. Ai dám đánh giá quyền lực?

Vòng tay hắn rộng lớn, lại rất ấm áp, như hòn than trong đêm đông, giữa nước mưa nhạt nhòa, ta níu lấy bàn tay của hắn, cứ thế mà yên lặng, chỉ còn mười ngón đan nhau.

Ta hờ hững nhìn quang cảnh mù mịt tối đen của đêm mưa kinh đô, Hồng Phi đem chúng ta chậm rãi lang thang.

Chỉ không lâu sau, Tề Sách sẽ đưa ta hồi Hầu phủ của hắn.

Ngay lúc ấy, khi cơn mưa dần rơi nhẹ hạt, ta dường như tỉnh táo lên không ít, ánh mắt vô tình trông thấy đằng sau những mái nhà san sát của bá tánh, có một tòa phủ ngói đỏ lưu ly, những hạt mưa rơi xuống vỡ tan thành bọt nước trên đấy, lấp ló bên cạnh mái ngói đỏ, là một cây hoa hải đường nở rợp cả một vùng trời.

Ta ngây dại, rời khỏi lồng ngực của Tề Sách, ánh mắt cứ mãi trông về phương trời ấy.

Soạt một tiếng, ta vội vàng rời khỏi lưng ngựa, dưới sự hoảng hốt của Tề Sách, ta chạy vội đến nơi đấy.

Mặc kệ cơ thể dường như ngay cả xương cốt cũng muốn tách rời, hai chân run bần bật, ta như một kẻ điên, một người sắp chết đuối lại tìm thấy tấm ván gỗ lềnh bềnh ngoài biển khơi, vội vội vàng vàng, dưới màn mưa tầm tã, lao nhanh đến nơi hương hoa hải đường nở rộ.

Bắp chân tê rần, cơn đau nhói đột nhiên hiện tới, khiến ta mặt mũi trắng bệch, lập tức ngã nhào xuống mặt đất, bùn cát cùng nước mưa hất cả lên mặt, gây ra những vết dơ bẩn. Ta ngẩng đầu, trông về phía cảnh cổng lớn đang đóng đấy, bệ cửa vẫn cao như thế, nét sơn đỏ lựu đã sớm theo năm tháng mà phai dần, lộ ra những nét đứt xen kẽ, trên cửa lớn ấy, có một tấm bảng méo xệch, bụi bẩn vây lấy, họa lên bốn từ Đường Gia Tàn Thư.

Đường Gian Tàn Thư có mái đình, sâu bên trong là tòa phủ gia, nơi đấy cũng được xem như phủ Tể Tướng năm nào.

Là nhà của ta.

Ta lồm cồm bò dậy, vội vàng đi tới cổng lớn, sau đó ầm một tiếng thiên lôi, cánh cửa nặng nề mở ra, ta bộ dạng chật vật, ngơ ngác nhìn quang cảnh tiêu điều bên trong.

Chín năm xa cách, cuối cùng cũng được về.

Phụ thân, cảm giác khi đó của ngài là gì?

Có phải như ta, tâm thành tro, bi thương đầy trời hay không?

Từng tàn hoa hải đường rung rinh theo mưa rơi xuống, vươn rãi khắp sân, giữa quang cảnh mù mịt, ta như bị chôn chân mà đứng đấy.

[NGƯỢC TÂM, FULL, CỔ ĐẠI] SÁCH NIỆM ĐƯỜNG LỆ - MỄ BỐIĐọc truyện này MIỄN PHÍ!