Chương 11 - Vườn trường (10)

21 0 0

Ngày thứ hai, Mậu Lê Thần đã sớm chờ ở trước khu dân cư đơn sơ kia, giống như hôm qua tựa ở trên xe thể thao của chính mình, cái đôi mắt nhắm lại kia giảm bớt cho hắn vài phần thanh lãnh, nhiều hơn vài phần ấm áp như ánh mặt trời.

Thiếu nữ mang theo nụ cười thiếu nữ mặc một bộ đồ màu trắng cẩn thận đi đến gần hắn, không vì sao thiếu nữ hôm nay cũng đeo găng tay lụa màu trắng. Nàng yên lặng tới gần, dùng hai tay che ánh mắt của hắn, âm thann linh động mang theo một tia vui vẻ. "Đoán xem ta là ai?!"

"Thanh Hinh, không nên nháo." Mậu Lê Thần kéo tay của nàng xuống, nhìn găng lụa trên tay đối phương, dường như có vài chút ngơ ngác. Nhưng rất nhanh liền khôi phục bộ dáng thanh lãnh làm cho không ai có thể đoán ra suy nghĩ.

"Ta không có nháo đâu, A Thần vì sao không cười một cái, thật sự một chút cũng không phối hợp." Tống Thanh Hinh oán trách, chủ động kéo cánh tay của hắn, ý cười sáng lạn như hai người là người yêu thật sự. "Chúng ta lên đường đi."

Mậu Lê Thần mở cửa cho nàng, hai người liền biến mất trước khu chung cư. Ở góc rẽ, tay Mậu Lê Thần nắm tay lái dường như nắm chặt lại, sau đó điềm nhiên như không có việc gì tiếp tục đi về phía trước. Đợi đến khi hai người rời đi, một chiếc xe thể thao cùng loại theo thời gian trôi qua đi ra từ khúc quanh. Đông Phương Diệc dừng xe, khoanh hai tay trước ngực, bên môi xuất hiện một nụ cười khinh thường. "Gan của Tống Thanh Hinh đúng là lớn."

Thể hiện ra rằng nói muốn suy nghĩ khả năng ở bên hắn, quay người lại có thể đồng ý lời mời của Mậu Lê Thần. Hắn ta tuyệt đối không thừa nhận là ánh mắt hắn ta có vấn đề, chỉ có thể nói cái bộ dáng nguỵ trang thiện lương kia của đối phương quá thành công mà thôi. Lừa hắn ta, cũng đùa bỡn Mậu Lê Thần trong lòng bàn tay. Nhưng hắn ta sao có thể động tân nhanh như vậy, chẳng qua là một tia yêu thích mà thôi, hiện tại liền một tia yêu thích cũng bị nàng làm hao mòn hoàn toàn.

Lúc này hắn ta biết rõ, hắn ta tức giận vì bị giấu diếm, lại hiểu được sự buồn bã khi bị phản bội. Ngược lại, lúc nghĩ đến Mậu Lê Thần có một chút đặc biệt. Dù sao đối phương cũng là người bạn mình vừa ý, nếu trơ mắt nhìn hắn bị một người phụ nữ hoàn toàn không xứng đáng với hắn khống chế, không giống phong cách của hắn ta. Cho nên, đại thiếu gia hắn ta làm người tốt một lần cứu hắn từ trong biển lửa là được rồi.

Nghĩ chiếc xe thể thao cùng loại với hắn ta, nụ cười trên mặt Đông Phương Diệc lại càng thêm sáng lạn. Không hổ là người có thể làm bạn của bổn thiếu gia, tinh mắt giống hắn ta.

Mậu Lê Thần dường như cũng không để ý tới hàm nghĩa trong yêu cầu ngồi đu quay một lần nữa của Tống Thanh Hinh, biển người trong sân chơi hoàn toàn không yên tĩnh như hôm qua, cũng không lãng mạn như hôm qua. Tống Thanh Hinh nhíu mày, găng tay lụa màu trắng bị véo ra vết bởi vì bất mãn. Nếu như bỏ lỡ thì cũng không còn nữa sao? Âm thanh ồn ào bên tai làm cho nàng không có tính nhẫn nại muốn ở lại. Sau khi hưởng qua tốt nhất, tất nhiên là không muốn đối mặt với thứ không trọn vẹn.

Mậu Lê Thần cẩn thận bảo vệ nàng, không để người đi lại đụng vào nàng. Có lẽ vì là ngày hoặc do hôm qua sân chơi không có mở cửa, người ở khu vui chơi hôm nay đặc biệt nhiều. Nhưng cho dù như vậy, Mậu Lê Thần đứng ở nơi đó vẫn rất dễ chú ý. "Thực xin lỗi, A Thần, là ta tùy hứng, nếu không ngươi cũng không cần..."

[EDIT] Hành Trình Mau Xuyên Của Tú Gia Đọc truyện này MIỄN PHÍ!